Hiển thị các bài đăng có nhãn rong_choi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn rong_choi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

Tuyết Rơi - Tombe la neige





Ngoài kia tuyết rơi đầy
Anh không đến bên em chiều nay
Ngoài kia tuyết rơi rơi
Trong băng giá tim em tả tơi
Ðâu đây đám tang u buồn
Mắt ai vương lệ thẫn thờ
Lũ chim trên cành ngu ngơ
Khóc thương ai đời bơ vơ
Không có anh vuốt ve đêm nay
Môi mắt em xanh xao hao gầy
Tuyết vẫn rơi đầy trên cây
Giông tố như vô tình qua đây
Tuyết vẫn rơi rơi
Chiều nay sao anh không đến bên em?
Tuyết rơi tuyết rơi
Phủ kín hồn em một màu tang trắng
Buồn ơi ta khóc thương thân mình
Vắng anh căn phòng giá lạnh
Nỗi cô đơn nào không đau
Nhớ thương bao giờ qua mau

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

Ngày 23 tháng 7

...

Ralph đến cạnh Meggie, quỳ gối xuống bên chiếc ghế bành, nắm lấy hai tay giá lạnh của Meggie đặt vào lòng bàn tay mình.
Meggie để người tụt xuống thấp dưới ghế, ngã trong vòng tay của cha Ralph, úp mặt vào chiếc sơ mi ướt đẫm và nhắm mắt lại. Cảm giác hạnh phúc tuyệt vời, Meggie mặc cho sự dau đớn và xót xa đang xâm chiếm, mơ ước giây phút này trở thành vĩnh cửu. Ralph đã đến, đó là bằng chứng của quyền lực mà cô vẫn giữ đối với Ralph. Meggie không hề lầm lẫn.
...

Khi chiếc xe già cỗi của Rob chạy dọc theo con đường cái thì Meggie đang đứng ngoài hiên nhà sàn như mọi khi, tay đừa cao báo cho Rob biết mọi chuyện đều yên ổn. Nhưng không, xe dừng lại ở nơi bình thường nó vẫn quay đầu. Từ trên xe một người đàn ông mặc chiếc quần tây ngắn, áo sơ mi, chân mang xangdan, tay xách vali bước xuống.
- Xin chào tạm biệt ông Ó Neill! Rob vừa rồ máy vừa hét tọ
Luke Ó Neill? Chưa bao giờ Meggie lẫn lộn giữa Luke Ó Neill với Ralph de Bricassart. Rõ ràng không phải Luke! Dù ở khoảng cách xa như thế này và trong ánh sáng đục của hoàng hôn đang đổ xuống, Meggie cũng không thể nào lầm lẫn được.
Nàng đứng như chết tại chỗ, mặt ngây ra và chờ đợi, trong khi đó thì người đàn ông ấy - Ralph đang đi xuống con đường dốc nhỏ dẫn đến nơi ở của Meggiẹ Thế là cuối cùng Ralph đã đến với Meggiẹ Ralph quyết định như thế. Không lý do nào khác có thể giải thích vì sao Ralph đến tìm nàng ở một nơi như thế này và lại đội lốt Luke Ó Neill.
Toàn thân Meggie như tê cứng: chân, đầu óc, và cả con tim. Ralph đến đây để đòi lại vật sở hữu của mình chăng? Nhưng tại sao Meggie lại không nghe thấy một cảm giác nào? Tại sao Meggie không hối hả chạy xuống con đường nhỏ, lao vào vòng tay của Ralph, hạnh phục được gặp lại Ralph quá lớn khiến mọi thứ trên đời trở thành vô nghĩa? Đúng là Ralph, người mà Meggie luôn đòi hỏi có được trên cõi đời này. Có phải chăng Meggie vừa trải qua hơn một tuần thử tìm cách xua đuổi thực tế ấy. Chúa hãy đày chàng xuống địa ngục! Chúa hãy đày chàng xuống địa ngục! Tại sao chàng lại xuất hiện vào lúc nàng bắt đầu cố quên đi. Trời ơi, thế là mọi chuyện bắt đầu trở lại!
Ngây dại, toát mồ hôi, lòng bực bội, Meggie sững sờ và bất động như khúc gỗ, chờ đợi, quan sát cái vóc dáng dễ thương và quen thuộc ấy đang rõ dần.
- Chào anh, Ralph - Meggie nói, răng cắn chặt, mắt nhìn xa xăm.
- Chào em, Meggiẹ
- Anh đem vali vào trong. Anh uống một tách trà nóng nhé?
Meggie vừa nói vừa đi vào phòng nghỉ mắt vẫn không nhìn Ralph.
- Anh đang rất cần một tách trà - Ralph trả lời cũng lạnh lùng như Meggiẹ Ralph đi theo Meggie vào nhà bếp và nhìn Meggie lấy tách dĩa từ trong tủ gỗ.
Trong khi chờ đợi nước sôi, Meggie cho Ralph một hộp bánh bích-quỵ Ralph nhẹ nhàng lấy mấy chiếc bánh đặt lên đĩa.
Căn nhà được xây với hai mái hiên, một hướng ra đường cái và một hướng xuống bãi biển. Cách bố trí của nhà sàn cho phép hai người có lý do để nhìn về hai hướng khác nhau. Bóng đêm vùng nhiệt đới nhanh chóng tràn ngập xuống.
Hai người uống trà mà không nói lời nào, mà cũng không làm sao nuốt trôi được một miếng bánh.
- Chuyện gì thế Meggie, cuối cùng Ralph phải mở lời trước.
Giọng Ralph dịu dàng và âu yếm làm sao khiến cho Meggie nghe tim mình như chạm mạnh vào ngực. Nhưng ngay lúc ấy Meggie đau đớn nhận ra đó chỉ là một câu hỏi dịu dàng của người lớn khi đang âu yếm đứa trẻ con. à, thì ra Ralph đến Matlock không phải để gặp một người đàn bà mà để gặp một cô bé. Anh đã yêu cô bé ấy chứ không phải người đàn bà này.
Meggie quay lại rồi ngước nhìn Ralph, ánh mắt đắm chìm, sửng sốt, tức giận, coi như mình vừa bị xúc phạm. Bây giờ một lần nữa anh ấy lại xem mình như một cô bé! Thời gian như ngừng lại và cứ thế Meggie nhìn Ralph khiến Ralph buộc phải nín thở nhìn người đàn bà trong đôi mắt xanh trong. Đôi mắt của Meggiẹ ôi, Chúa, đôi mắt của Meggie!
Ralph rất thành thật với Anne Mueller khi ông nói rằng chỉ muốn gặp nàng chứ không có gì hơn. Dù yêu, Ralph vẫn không đến với Meggie như người tình được; đến chỉ để gặp nói chuyện trong tình bạn bè; ngủ lại trên chiếc divang ở phòng khách, đồng thời thử một lần loại trừ tận gốc rễ sự mê hoặc dai dẳng mà Meggie đã đặt lên ông. Ralph tưởng tượng nếu được nhìn thấy cái gốc rễ ấy và nhổ lên giữa ban ngày thì có khả năng tìm cách hủy diệt nó.
Thật khó khăn cho Ralph nếu phải thích nghi với một Meggie có vóc dáng nở nang đầy đủ của một người đàn bà. Khi Ralph nhìn vào mắt Meggie, ông nhận ra một ánh sáng tương tự với ánh sáng tỏa ra từ ngọn đèn trong giáo đường.
Ralph phải thú nhận điều này, ông đã thèm muốn thân xác Meggie từ khi hai người ôm hôn nhau lần đầu tiên, nhưng đòi hỏi nhục dục ấy chỉ là thứ yếu so với tình yêu bao la mà ralph dành cho Meggiẹ Ralph đã phân đôi ra, xem hai điều ấy như tách rời nhau, chứ không như hai mặt của một tình cảm duy nhất.
Trong giây phút này, nếu có cách nào đó để rời đảo, Ralph đã trốn tránh Meggie ngaỵ Nhưng Ralph không thể làm điều đó được và tốt hơn ông nên can đảm ở lại đối diện với nàng thay vì trải qua một đêm lang thang. Tôi phải làm gì đây? Làm sao tôi có thể chuộc lại sai lầm đã phạm? Tôi đã yêu nàng! Và như thế thì tôi phải yêu nàng bằng những gì nàng đang có chứ không phải với hình ảnh kỷ niệm một thời của Meggiẹ Chính vì chiều sâu thăm thẳm rất phụ nữ của Meggie mà tôi đã mãi mãi yêu nàng. Vậy thì Ralph, hãy vứt bỏ đi những tấm chăn che mắt, hãy nhìn Meggie như nàng đang trước mắt, chứ không như lâu naỵ Mười sáu năm, mười sáu năm dài và không thể nào tưởng tượng... Tôi đã bốn mươi tuổi và nàng hai mươi sáu. Không một ai trong hai chúng tôi còn bó bỏng nhưng giữa chúng tôi, chính tôi lại là người ngây thơ nhất.
... Meggie vẫn tiếp tục nhìn Ralph chăm chăm, ánh mắt hổ thẹn và nhục nhã. Trong khi sắc mặt của Ralph biến đổi liên tục thì Meggie bỗng chốc ý thức được sự lố bịch của mình trong việc đánh giá sai lầm tình cảm của Ralph. Ralph đến đây vẫn với ý định đi tìm cô bé năm xưa!
"Hãy đi đi Meggie, đi nhanh! Chạy đi, cút khỏi nơi đây với chút mảnh vụn tự ái mà ông ta còn để lại cho mày?" Ngay cái giây phút ý nghĩ ấy thoáng qua đầu, Meggei phóng ra khỏi chiếc ghế bành và chạy trốn. Ralph đuổi kịp Meggie trước khi nàng ra đến hiên. Do quá đà chạy Meggie chạm mạnh và ngã vào người Ralph làm cho Ralph lảo đảo. Tất cả sức mạnh ở Ralph bị ức chế lâu nay như chờ đợi lúc này để bùng nổ. Ralph chao đảo trong một thứ cảm giác mà dụcvọng đã làm mờ đi lý trí, thể xác hình như đã khuất phục được ý chí của ông.
Meggie giang hai tay quấn lấy cổ Ralph, còn Ralph đón nhận sự sôi nổi của Meggie bằng cách siết chặt nàng vào lòng. Ralph cúi đầu xuống, tìm kiếm và bắt gặp đôi môi Meggiẹ Đôi môi ấy không còn là một kỷ niệm luôn bị xua đuổi, sợ sệt mà là một hiện thực. Meggie giữ chặt Ralph với tất cả sức mạnh như thể từ nay nàng không bao giờ chịu xa Ralph dù trong ý tưởng. Còn Ralph, biết bao năm tháng chờ đợi giây phút này; ông khao khát nhưng lại chối bỏ quyền lực mà Meggie đã áp đặt, thậm chí ông đã tự cấm đoán mình không được phép nhớ đến một người đàn bà như thế.
Ralph bế Meggie lại gần giường, hay những bước chân của họ đã đưa hai người đến đó? Có phải mình đã bế nàng, Ralph không nhớ được đã làm gì nhưng một điều hiển nhiên là Meggie đang nằm dài trên nệm. " Lạy Chúa! Meggie của tôi! Người ta đã nuôi dưỡng tôi từ nhỏ như thế nào để tôi chỉ nhìn em như nhìn một thứ tội lỗi?" Trước mắt Ralph là Meggie nhưng hình như ông không nhận ra nàng là một con người riêng biệt. ông mong muốn biến Meggie vĩnh viễn thành một phần của ông, dù một cành nhỏ tháp vào thân cây lớn nhưng nàng vẫn sẽ là ông chứ không là một con người như thế. Từ này, mãi mãi không bao giờ Ralph xa lạ với sự rung động của thể xác này. Thật sự nàng đã được sinh ra cho Ralph vì rằng chính Ralph đã nhồi nặn ra. Trong mười sáu năm ông đã tạo nên một Meggie mà ông không hề ý thức và không rõ lý do tại sao ông làm như vậy. ông quên đi rằng Meggie đã bỏ rơi ông, rằng một người đàn ông khác đã chỉ ra cho nàng biết sự kết thúc mà chính ông đã chuẩn bị. Vì rằng Meggie của ông là sự sa ngã, là hoa hồng, là những gì sáng tạo nhất. Đó là một giấc mơ mà Ralph sẽ không bao giờ tỉnh nếu ông không là một người đàn ông với một thân xác đàn ông. "Lạy Chúa! Tôi biết, tôi biết! Tôi biết tại sao tôi đã ôm ấp nàng trong lòng mà cứ như ôm giữ chặt một khái niệm mơ hồ và như ôm một đứa trẻ rất lâu sau khi nàng đã vược qua hai thời kỳ đó. Nhưng tại sao tôi lại ý thức như vậy nhỉ".
Cuối cùng ralph hiểu mục tiêu mà ông muốn đạt đến là bản thân mình không như những người đàn ông khác. "Đức Chúa nhân từ, tại sao Người không tránh cho con sự thử thách này? Con là một người đàn ông, con sẽ không thể nào như Chúa được Thật là một ảo tưởng muốn thần thánh hóa cuộc đời này. Chúng con đã chối từ hành động duy nhất chứng minh sẽ không thể phủ định thân phận làm người."
ôm Meggie trong vòng tay, ông nhìn đôi mắt tràn đầy nước mắt, gương mặt bất động chỉ hơi rạng rỡ. ông quan sát cái miệng hoa hồng hé mở, khẽ nói như trong hơi thở một lời sung sướng đến chính ông cũng ngạc nhiên. Meggie giữ Ralph bằng hai tay, cả hai chân nữa, như một sợi dây êm dịu, mượt mà, ray rứt buộc chặt Ralph vào nàng. Ralph đặt cằm vào chỗ trũng của vai nàng, má Ralph áp vào má Meggie, bất chấp sự đòi hỏi điên dại của người đàn ông đang vật lộn với số mệnh của mình.
Như bị cuốn hút theo cơn lốc, Ralph buông tay, chìm đắm trong bóng tối dày đặc, tiếp đó là một thứ ánh sáng lóa mắt. Trong một lúc ông bơi trong ánh mặt trời rồi cái sáng rực ấy mờ dần chuyển sang màu nâu và tắt lịm. Như thế, đó là đàn ông và ông không thể làm khác hơn. Nhưng điều đó không phải là nguồn gốc của sự đau khổ mà chính là Ralph không chịu đựng được ý nghĩ ông phải xa Meggie một khi đã chiếm đoạt nàng. Tạo ra một Meggie cho riêng mình, Ralph đã bấu víu nàng như một người chết đuối bám vào một thanh gỗ giữa biển rộng bao lạ Rồi không bao lâu, thật nhẹ nhàng Ralph trồi lên mặt biển, vượt lên trên một đợt sống dâng cao rồi lại ngã quỵ trước số mệnh không thoát ra được, số mệnh của một người đàn ông.
Meggie sung sướng tột cùng, trước đây nàng chưa bao giờ được sung sướng như thế. Ngay giây phút Ralph đưa nàng lên giường thì cũng là lúc bài ca thân xác cất cao, tất cả như quay cuồng: cánh tay, bàn tay, làn da và sự thỏa mãn trọn vẹn. "Tôi sinh ra cho anh ấy và chỉ cho anh ấy mà thôi... Chính vì thế mà tôi có rất ít cảm giác với Luke". Meggie thầm nghĩ.
Khi Ralph thức dậy, Meggie đọc thấy trong đôi mắt màu xanh của ông vẫn một tình yêu đã từng sưởi ấm, đã từng mang lại cho nàng một thứ ước mơ từ khi còn thơ dại. Đồng thời Meggie cũng nhận ra bóng dáng của sự mệt mỏi không phải của thể xác mà của tâm hồn. Lâu nay Ralph vẫn nghĩ suốt đời mình sẽ không khi nào ông thức dậy bên cạnh một người đàn bà. Giây phút này tràn đầy âu yếm hơn cả lúc gần gũi trước đó, dấu hiệu của những tình cảm khắng khít và mặn mà. Meggie ơi! Em đã đứng ngay giữa đường để chỉ cho anh thấy lòng tự hào của một linh mục nhưanh sai lầm và chủ quan đến mức nào; cũng như Lucifer anh đã sa xuống địa ngục.
Ngày tiếp theo ngày, đêm tiếp theo đêm. Ngay cả những trận mưa to cũng khoác lên một vẻ đẹp, là cơ hội để đi dạo mà không cần mặc gì hết, để được nghe những tiếng tí tách trên mái tôn, nước cũng ấm và mơn trớn như ánh nắng mặt trời. Và khi mặt trời ló dạng thì hai người rảo bước trên đảo, ưỡn người ra tắm nắng, đùa với sóng; và Ralph tập bơi cho Meggiẹ Thỉnh thoảng, khi Ralph không hay mình bị chú ý, Meggie nhìn Ralph nồng nàn, cố khắc ghi lại từng nét một trong trí nhớ của nàng. Meggie nhớ lại dù nàng thương Frank biết bao nhưng sau đó khi xa nhau hình ảnh của người anh yêu mến vẫn mờ nhạt với thời gian. Nàng nhìn đôi mắt, mũi, miệng, hai bên thái dương bạc trắng tương phản với những lọn tóc đen, thân hình khỏe và chắc nịch vẫn thon và giữ được sự cường tráng của tuổi trẻ, dù rằng Ralph đã mất đi phần nào sự mềm mại. Và nếu quay lại, bắt gặp Meggie đang đắm đuối nhìn mình, thì Ralph biết rằng ông cũng đang nhìn Meggie chứa đựng sự đau khổ câm lặng, một chuyển biến buồn bã như sắp xảy đến. Meggie nhận ra cái thông điệp kín đáo ấy: đã đến lúc Ralph phải ra đi, trở về với Giáo hội, trở về với những bổn phận và trách nhiệm của chàng. Rất có thể Ralph sẽ không bao giờ có được trạng thái tinh thần như xưa nhưng chàng sẽ có đầy đủ khả năng để phục vụ. Vì rằng chỉ có những ai đã từng bị trượt té mới hiểu biết những cam go của con đường đi tới.
Một buổi chiều, lúc mà mặt trời xuống khá thấp nhuộm đỏ cả vùng biển và làm nhảy múa thứ ánh sáng màu vàng rực rỡ của những đồi cát và bãi san hô, lúc hai người đang nằm dài trên bãi thì Ralph quay đầu về phía Meggie:
- Meggie, anh chưa bao giờ thật hạnh phúc mà cũng chẳng bao giờ thật đau khổ.
- Em biết, Ralph.
- Vâng, anh tin em. Phải chăng chính vì thế mà anh yêu em? Em không có gì thật đặc biệt Meggie à, thế nhưng không giống bất cứ một ai khác. Anh yêu em, Meggie!
- Anh phải đi ngay à?
- Ngày mai, Bắt buộc như thế. Tàu của anh phải đến Genoa trong tuần này.
- Genoa?
- Vâng, anh phải đi Romạ Chắc phải ở lại đó rất lâu. Có thể luôn cả những năm tháng còn lại của đời anh. Anh cũng chưa biết rõ.
- Anh đừng lo, Ralph. Em sẽ không tìm cách giữ anh lại đâu. Với em cũng thế, thời gian nghỉ ở đây cũng sắp hết, rồi đây em sẽ chia tay với Luke và trở về Droghedạ
- Ồ, Meggie! Đâu phải do những gì vừa xảy ra, đâu phải do anh phải không?
- Không, dĩ nhiên là không, nàng khẳng định bằng những lời nói dối rất thành khẩn. Luke chẳng cần em. Em không gây một mất mát nào cho anh ấy. Nhưng em cần một mái nhà, một gia đình và từ này em nghĩ rằng Drogheda sẽ giúp em có được những điều ấy. Thật là bất công nếu cứ để Justine đáng thương lớn lên trong một gia đình mà mẹ nó đang là đày tới gái, dù cho Anne và Luđie không hề cư xử với em như thế.
- Anh sẽ viết thư cho em, Meggiẹ
- Không, anh đừng viết gì cả. Anh tưởng rằng em cần những lá thư của anh sau khi chúng ta đã sống với nhau như thế này? Em không muốn một điều gì không hay xảy ra cho anh; những lá thư của anh có thể không được giữ kín đáo. Tốt hơn là anh đừng viết thư cho em. Nếu một mai anh đến úc, thì tự nhiên anh sẽ đến thăm Drogheda, nhưng em nói trước với anh, Ralph à, lúc ấy anh phải suy nghĩ kỹ trước khi quyết định. Trên thế gian này chỉ có hai nơi mà em được ưu tiên trước Chúa... Ở đây, Matlock và ở Droghedạ
Ralph kéo sát Meggie vào lòng, vuốt ve mái tóc của nàng.
- Meggie, trong tận đáy lòng anh ước ao được lấy em làm vợ, mãi mãi không xa lìa em. Anh không muốn chia tay em... Và một cách nào đó, mãi mãi anh không muốn được giải thoát khỏi em. Phải chi đừng bao giờ anh đến Matlock. Nhưng chúng ta đã không thể thay đổi được số phận của mình, biết đâu như thế vẫn tốt hơn. Anh đã tự khám phá được một số điều kín đáo mà trước đây chưa bao giờ anh để lộ ra và anh cũng không cần phải đối diện với những điều đó nếu anh không đến đây. Dù sao vật lộn với cái đã biết vẫn hơn cái chưa biết, đúng là một ẩn số. Anh yêu em. Anh đã luôn luôn yêu em và anh sẽ mãi mãi yêu em. Em đừng quên điều đó.
Hôm sau, Rob xuất hiện lần đầu tiên từ khi ông ta đưa Ralph đến đây. Rob kiên nhẫn chờ đợi hai người chia tay nhau.
- Tạm biệt em, Meggiẹ
- Tạm biệt anh, Ralph.
- Em nhớ giữ gìn sức khỏe.
- Vâng, anh cũng thế.
Ralph nghiêng đầu ôm hôn Meggie; mặc dù rất kiên quyết; nàng vẫn bấu chặt Ralph; nhưng khi Ralph gỡ đôi cánh tay Meggie đang quấn chặt lấy ông thì nàng rút tay lại đặt ra phía sau lưng và đứng yên như thế, Ralph bước lên xe và trong khi Rob cho xe lui, Ralph vẫn nhìn thẳng phía trước, không hề quay lưng nhìn về hướng ngôi nhà sàn nơi đó có Meggie đang một mình trông theo. ít có người đàn ông nào đủ can đảm làm như thế - Rob nghĩ thầm. Chưa bao giờ Rob thấy đôi mắt của ai lại vừa nhận bản lại vừa buồn như thế. Sự kiêu kỳ xa vắng đã vĩnh viễn xóa đi trong cái nhìn của Tổng giám mục Ralph de Bricassart.
...

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Bài không tên số 3

  ...tắt/mở bài hát, click vào icon kế bên...
Yêu nhau cho nhau nụ cười
Thương nhau cho nhau cuộc đời
Mà đời đâu biết đợi... Để tình nhân kết đôi
Yêu nhau yêu nhau một lần
Thương nhau thương nhau một lần
Một lần thôi vĩnh biệt... Một lần thôi mất nhau

Để rồi oán trách nhau, tay buông lơi tình mềm
Chân không theo tình bền chẳng giữ được nhau
Cho môi khô nụ cười quên tiếng hát yêu người
Cho đôi mắt tủi hờn rơi, để lệ cuốn mất câu thề

Đêm sâu mái tóc em dài
Buông xuôi xuôi theo dòng đời
Mà đời dài như tiếng kinh cầu... Còn sầu mang đến cho nhau

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

Ru ta ngậm ngùi

...tắt/mở bài hát, click vào icon kế bên...

Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình
Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên.

Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn
Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng
Thôi chờ những rạng đông.

Xin chờ những rạng đông, đời sao im vắng
Như đồng lúa gặt xong, như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình
Giữa tường trắng lặng câm.

Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời
Không chờ, không chờ ai.

Em về, hãy về đi, ta phiêu du một đời
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi
Xin ngủ dưới vòm cây.


Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

Anh Thì Không

Bao xa hoa đam mê vây lấy em
Anh ta mang đem dâng không tiếc chi. Anh thì không!
Cho em lên ngôi cao trong trái tim
Yêu như say như điên theo bước em. Anh thì không!
Anh luôn mang cho em giây phút vui
Mang cho em câu ca trong sáng tươi. Anh thì không!
Bao say mê dâng lên trong mắt kia
Nhưng em không yêu, em không tiếc chi em không cần!

ĐK:
Thế gian, nghìn đàn ông giống nhau
Trọn đời anh cũng như đàn ông khác
Vì đã yêu thì dù anh thế nào
Vạn lần em vẫn thứ tha cho người !!!



Khi nhân gian con tim hay đổi thay
Câu yêu đương điêu ngoa trên khóe môi. Anh thì không!
Trong nhân gian tim yêu có mấy ai
Ghen đua nhau cho nhau những đớn đau. Anh thì không!
Quên bao năm, quên khi ta có đôi
Quên bao nhiêu gian nan ta đã qua. Anh thì không!
Khi đêm sâu bao quanh trong tối đen
Anh bao dung môi anh như ánh sao trong đêm dài.
(Lặp lại điệp khúc)

Anh ta cho xe hơi với nữ trang
Cho kim cương thêm bao nhiêu áo lông. Anh thì không!
Anh ta cao sang bao nhiêu Mỹ kim,
Bao vila, phi cơ đi khắp nơi, Anh thì không!

Anh luôn khen em xinh như đóa hoa
Em tươi duyên mỗi khi anh ghé thăm. Anh thì không!
Anh ta luôn nâng niu âu yếm em
Nhưng sao em không yêu, không nhớ nhung. Không rung động!
(Lặp lại điệp khúc)

Nhân gian luôn điêu ngoa luôn dối gian
Luôn khoe khoang cao sang như chiếm em. Anh thì không!
Nhân gian luôn trăng hoa không thủy chung.
Nhưng luôn luôn vênh vang câu sắc son. Anh thì không!
Trong đê mê yêu đương sao thế gian
luôn ba hoa khoa trương những chiến công. Anh thì không!
Con tim em không mơ không ước ao
Bao cao sang, kim cương hay áo lông em không màng
(Lặp lại điệp khúc)

Yêu anh chân thành tiếng yêu ban đầu
Yêu anh ngây thơ với con tim hồng
Yêu anh bây giờ đến mai sao này
Không ai ngăn chia tình đó muôn đời !!!

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Ngẫu hứng Xích Bích

Ở trận Xích Bích, trong thế 'chưa đánh đã đầu', Châu Du ngửa mặt lên trời, cảm thán, mà rằng :

Trời đã sinh Du, 20 năm sau, sao còn sinh Lượng?

Thuyền đó..., cỏ đây..., chẳng cần chờ gió đâu,
của Du ấy là của Lượng... Đốt đi.
Đốt đi !


...Chếnh...choáng... !!!

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Tình khúc...

...tắt/mở bài hát, click vào icon kế bên...

Em như một nụ hồng
cầu mong chẳng lạnh lùng.

Em như một ngày mộng
mà ta hằng ngại ngùng,

Sẽ ru ta nghìn nhớ, một ngày thoáng mây đưa
Chuyện tình đã như mơ ...

Em như giọt rượu nồng

dìu ta vào cuộc mộng.

Em như vạt lụa đào
quyện ta lời thì thào,

Sẽ qua đi ngày tháng tình rồi cũng xa xưa,  ...




Cuộc tình ngỡ đã xa xưa, đã xanh xao từ thuở nào

Chợt người đến với tim ta xóa tan đi một mảnh đời
Cuộc tình quý giá mong manh
Có chơi vơi ngược dòng đời,
Nghìn trùng dòng sông có vui

Ôi ! sao người miệt mài ngày vui nào còn dài

Ta ưu phiền từng ngày vội chôn cuộc tình gầy,
Chết đi bao lời nói
Rừng nào có sa mưa, tình nào sẽ như thơ

Sao chưa gặp một lần mà nghe tình thật gần.

Xin cho được một lần gọi tên người thì thầm,
Có qua đi ngày tháng trả lại thoáng mây bay  ...


Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Hạnh phúc lang thang

  ...tắt/mở bài hát, click vào icon kế bên...

Ngày ấy em như hoa sen
mang nhiều dáng hiền
những khi chiều lên

Ngày ấy em nhu sương trong

nép trên bông hồng,
mượt trên cánh nhung

Ngày ấy em như cung thơ

cho đời thẫn thờ,
cho tôi dệt mơ

Đường khuya tay đan ngón tay

Ước cho đời ước mơ dài

Những năm tháng vô tình

Mà lòng người cũng vô tình
Rồi màu úa thay màu xanh

Người yêu xa bến mộng

Đò xưa đã sang sông
Dòng đời trôi mênh mông

Dáng xưa nay xa rồi

Đường khuya mưa rơi rơi

Phố xưa quên một người

Bàn chân gieo đơn côi

Gió mang theo cơn lạnh

Về rót lệ trên môi

Ngày ấy yêu em say mê

Tôi nào nghĩ gì đến câu từ ly
Tình ái không xanh như thơ
Đến chung hơi thở,
Rồi trôi rất xa

Hạnh phúc lang thang như mây

Cho hồn héo gầy, khi ta còn đây

Từng đêm qua trong giấc mơ

Vẫn mong chờ có em về.


Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Sealed with a kiss

...tắt/mở bài hát, click vào icon kế bên...

Though we got to say goodbye for the summer.Darling I'll promise you this I'll send you all my love.Everyday in a letter,sealed with a kiss./

Guess it gonna be a cold lonely summer.But I'll fill the emtiness.I'll send you all my dreams.Everyday in a letter,sealed with a kiss./

Ref.I'll see U in the sunlight.I'll hear your voice everywhere.I'll run to tenderly hold U.But darling,U won't be there./

I don't want to say goodbye,for the summer.Knowing the love we will miss.Oh,let us make a pledge to meet in september.And sealed with a kiss./



Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Hiểu rồi

Bizou : mi gió

Bizou từ chữ bisou ra, và bisou là từ chữ bise ra. Bise là tên của một ngọn gió lạnh khởi nguồn từ hướng đông bắc xứ pháp. Bise còn mang nghĩa hôn xã giao khi gặp người quen (faire la bise).

Bizou : chữ bisou, vì phụ âm (consonne) s nằm giữa hai nguyên âm (voyelles) io nên phát âm thành z.

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

Mắt lệ cho người.


...tắt/mở bài hát, click vào icon kế bên...

Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau.
Đời em đã khép .. đi vội vàng
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng
Như cánh chim khuất ngàn, như cánh chim khuất ngàn
Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.

Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
Thời nào yêu hết trái tim buồn, lời nào yêu hết trái tim buồn
Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ
Nhòa theo từng gót chân người xa vời.

Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa như em khóc hồn nhiên
Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở
Em thấy không cõi đời vô vọng.

Xin em hãy cho tôi tạ tình, khi em đã đi qua khoảng đời tôi.
Dù một khoảng khắc sớm phai tàn
Và lệ em rớt trên môi nhạt
Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn
Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời.

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Phá cách !

...
Nhẹ nhàng
tia nắng mai xóa tan sương mờ.
Nhẹ nhàng cơn gió đùa,
cuốn đi lá sầu.
Đọng lại đây chút buồn
hạt sương trắng sau màn đêm...
Đọng lại đây
chiếc lá vướng trên thân gầy
...

em đã đợi anh giữa cuộc đời rất thật.
đợi nẻ cả vành môi,
cho ngọng câu cười.
cho vàng vọt, cho lặng câm.
tháng ngày mắc mỏ tìm hạnh phúc
nghe trái tim đau nhịp mồ côi,
tập sống, tập quen, tập hồn nhiên, tập chờ đợi những điều không thể,
tập cười bình thản đi hết tháng ngày

...
dẫu chẳng hẹn hò,
em cứ đợi, cứ say.
em vẫn đợi, vẫn chờ, dù chỉ là huyền thoại một tình yêu...
...
hăm mốt tháng tư,
rong chơi giữa chốn gian trần,
thần tiên thiên giới thất thần dõi theo.
chơi với bé, ta thấy mình trẻ lại,
hôn môi nàng, một khoảnh khắc biến tan...
rong chơi mấy độ miên man,
nàng thơ vạch chữ trên làn... da thơm.
...
gió mùa vàng lá
ngày nắng lưng trời
chút tình bé nhỏ
bay về nơi đâu
...

xin một lần bên em chiều mưa ấy,
xin một lần được ướt áo thay em,
che cho em
qua một mùa mưa bão
...
vì anh biết
thêm giọt nước tràn ly
nên chỉ ...lặng lẽ

còn em lo
gió về cuốn đi tình tri kỷ
và cứ...mãi hững hờ
...
nhờ gió mang anh về phía trước những cơn mưa.
lời xin lỗi bằng một lần mưa trong mắt
đôi mắt buồn xin khất nợ trăm năm
anh đã đi về phía không em
...
hãy để chúng ta đưa nhau về trên con đường đầy nắng
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói,
vì được xác tín chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi đánh đổi một phần đời
hãy để chúng ta đưa nhau về đến tận xa xôi
...
( Chất xúc tác một đôi khi là cần thiết để cảm xúc thăng hoa...(nhớ là đã nói như thế nhé!)
...bé trả lời theo sự thông minh của bé...)


hãy cứ là tình nhân
để mong mỏi đợi chờ
để chiều chuộng nâng niu
và sợ điều tan vỡ
dù mai xa cách, chỉ biết yêu anh
một lần ân ái, ngàn đời nhớ nhau hoài
hãy cứ là tình nhân
để tháng ngày hoa mộng
để hẹn hò yêu đương
và khắc khoải chờ nhau

Rong chơi...chút nhé !

Theo em xuống phố trưa nay
đang còn chất ngất cơn say
Theo em bước xuống cơn đau,
bên ngoài nắng đã lên mau
Cho nhau hết những mê say,
cho nhau hết cả chua cay
Cho nhau chất hết thơ ngây,
trên cánh môi say
Trên những đôi tay,
trên ngón chân bước về tình buồn

Yêu nhau giữa đám rong rêu,
theo dòng nước cuốn lêu bêu
Đi qua những phố thênh thang,
đi qua với trái tim khan
Ði qua phố bước lang thang,
đi qua với trái tim khan

Theo em xuống phố trưa mai
đang còn nhức mỏi đôi vai
Theo em bước xuống cơn đau,
bên ngoài nắng đã lên mau
Cho nhau hết những mê say,
cho nhau hết cả chua cay
Cho nhau chất hết thơ ngây,
trên cánh môi say
Trên những đôi tay,
trên ngón chân bước về tình buồn

Qua đi, qua đi dứt cơn mê
Tình buồn chồng chất lê thê
Qua đi, qua đi dứt cơn say
Tình này tình rồi thay

Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần,
còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán
không dứt hết cơn cơn ê chề
Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần,
còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán
không dứt hết một, một lần đau

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

Lãng mạn một chút nhé...

...
Một chút gió vẫn ru nhè nhẹ,
Như bước chân ai ghé qua thềm.
Cho ký ức vẫn vọng về khe khẽ.
Mây buồn, nỗi nhớ càng buồn thêm,
...