Hiển thị các bài đăng có nhãn tan_man. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tan_man. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

nói hay...nghe thuận...



- Hãy chú ý đến suy nghĩ của bạn; chúng sẽ trở thành lời nói.
- Hãy chú ý đến lời nói của bạn; chúng sẽ trở thành hành động.
- Hãy chú ý đến hành động của bạn; chúng sẽ trở thành thói quen.
- Hãy chú ý đến thói quen của bạn; chúng sẽ trở thành tính cách.
- Hãy chú ý đến tính cách của bạn; chúng sẽ trở thành số phận của bạn!

Bao nhiêu mới gọi là đầy?

Sắp vào giờ triết, vị giáo sư chuẩn bị sẵn một số đạo cụ ở trước mặt.

Lớp học bắt đầu, chẳng nói một lời, giáo sư nhấc lên một chiếc hũ lớn, và cho vào đấy những quả banh golf.

Đoạn, ông hỏi cả lớp hũ có đầy không, câu trả lời đồng thanh rằng đầy.

Vị giáo sư lại cầm lên một chiếc hộp đầy những sỏi và đổ vào hũ. Ông lắc nhẹ, từng viên sỏi lăn vào các khoảng trống giữa những quả banh. Ông lại hỏi, câu trả lời vẫn thế.

Giáo sư tiếp tục giơ lên một hộp cát và đổ vào hũ. Cát có thể lấp đầy mọi khoảng trống. Câu hỏi cũ lại vang lên, các sinh viên đều nhất loạt rằng không còn chỗ nhét thêm được nữa.

Nhưng không, từ hộc bàn, giáo sư bưng ra 2 tách cafe và đổ luôn thứ nước sóng sánh "đầy tâm sự" ấy vào hũ, len lỏi giữa những hạt cát. Cả lớp cười ồ.

Đợi tiếng cười lắng xuống, giáo sư mới cất tiếng:

"Chiếc hũ tượng trưng cho cuộc đời mỗi người.


Những quả banh golf là các điều quan trọng như tôn giáo, gia đình, sức khỏe, bạn bè, tình yêu, và những niềm đam mê. Nếu mọi thứ khác mất hết, chỉ còn lại những điều này, cuộc đời vẫn đầy ắp.


Những viên sỏi là các vấn đề khác như học tập, công việc, nhà cửa, xe cộ.


Cát là tất cả những thứ vụn vặt còn lại. Nếu cho cát vào hũ trước, sẽ không còn chỗ cho những quả banh golf hay các viên sỏi.


Cuộc đời cũng thế, nếu bạn dành tất cả thời gian và năng lượng cho những điều vụn vặt, thì các điều quan trọng lách vào đâu? Chăm sóc những quả banh golf trước, đặt ra cho mình những ưu tiên, và phần còn lại chỉ là cát."

Bạn thấy 24 giờ của một ngày quá ngắn, hãy nhớ đến chiếc hũ sành,và xem mình đã đặt gì vào đấy.

-st-

Biết đủ, ấy là đủ vậy.

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Tản mạn đầu xuân.

Thưa Chư Huynh,
Hôm nay Mùng 9 Tết Canh Dần, nhằm ngày 22-02 năm 2010 sau Công Nguyên.
Công Ty mình mới chính thức Họp mặt Tân niên, mặc dù mình đã thực hành công việc tại đơn vị mình của từ Mùng 3 Tết.
Sau đó lại tay bắt mặt mừng, lại chúc nhau năm mới, lại phong bao đỏ lì xì và lại vài chai rượu loại 'đỉnh' được khui ra...
Mình có cảm giác ở ta Ăn Tết hơi dài !!!

Sáng nay đọc bài Hỏng may của Bùi Nông, ngay đoạn mở đầu, mình thấy được trong đó bác Bùi có 'suy tư triết học' rất giống mình, nên rất thích, muốn trả lời ngay nhưng trong ngày lại bị nhiều việc quá.
Đó là tư tưởng xuất xứ từ thuyết Trung Dung của Khổng học : Biết mình đủ, ấy là đã đủ vậy. Nói thật, đây là một trong những phương ngôn (tức là câu nói dẫn hướng cho tư duy và hành động) nằm lòng của mình. Tuy nhiên, nếu chỉ có duy nhất phương ngôn ấy, thì lại làm trì trệ bản thân và xã hội, thế nên :
Biết mình đủ, ấy là đã đủ vậy + khát vọng = tâm an + tiến bộ = đắc đạo.
Rất cám ơn 'suy tư triết học' của bác Bùi gợi ý cho Tản mạn đầu xuân của mình.

Về chai rượu tequila, mình được GSTQ Ân ĐB, pho sách sống mà mình vẫn thường tham khảo các chuyện... khi... gặp mặt Ngài, giải thích là nó được sản xuất từ cây nguyên liệu như cây xương rồng của Mễ, nhưng nó có họ hàng, anh em chú bác với họ cần sa...
Vẫn đang vẩn vơ trong suy tư về phương ngôn ấy, đọc tiếp bài của bác Bùi, rồi đọc các bài của bác PHT, bác Rom, bác Long Hưng... mình lại nghĩ :
Nếu cho rằng việc khó ngủ sau tiệc Họp mặt Tân niên Ex68 là do rượu Tequila, ấy là do Tequila vậy !
Nếu cho rằng tại chim, ấy là do chim vậy !
Nếu cho rằng tại ăn nửa chim, ấy là do ăn nửa chim vậy !
Nếu cho rằng tại nước hầm chim, ấy là tại nước vậy !... "Biết mình đủ, ấy là đã đủ vậy".

Đầu xuân, bác Hủ tíu xem hình mình được chụp và được gửi lên blog, bác í khen mình hãy còn trắng, chưa đến nỗi, thế mà vợ nhà chê đen, bác Béo chê đen, bác Ánh lại 'chê khéo' bằng cách nhớ đến mình cùng một số anh em khác khi cầu nguyện trước tượng thánh Mác-ti-nô đờ Po-rét... Mình cũng ...thấy mình đen thật, nhưng chưa đạt 'đỉnh'..."Biết mình đủ, ấy là đã đủ vậy".

Rồi lại vui với người vui, khóc với kẻ buồn (lại một phương ngôn nữa xuất xứ từ Thánh Thư) : chia sẻ nỗi buồn cháy mất nửa mẫu cao su của bác Bùi. Cũng chỉ biết dùng câu cửa miệng của người đời vẫn dùng để an ủi nhau : của đi thay người, hay là câu : Tái ông mất ngựa.
Ô sao đầu năm nay, cái mức định lượng 'một nửa' lại xuất hiện với tần suất hơi dầy : nửa chim rồi lại nửa mẫu cao su...

Cái chai rượu thắm đẫm hơi sương nhận từ tay bác Bùi sau khi vượt từ Củ Chi về Gò Vấp sáng hôm ấy sao mà lãng mạn quá nhỉ ? Những tưởng sẽ cùng đối ẩm với bác trong ngày họp mặt đầu năm, hơi tiếc đấy !
Tự nhiên phát hỏa, đốt cháy của bác nửa mẫu cao su, làm bác mất dịp ăn nửa chim và uống Tequila, nên đêm ấy bác không bị khó ngủ. Nếu không, bác đã bị mất ngủ rồi. Ô, Tái ông mất ngựa !!!
Bác Bùi à, nếu được bác mua giùm mình 2 chai nữa đi, nhưng làm sao gửi tiền cho bác liền được ?

Vài suy nghĩ vui vui, vớ vẩn, gọi là Tản mạn đầu xuân... đọc xong đừng phán rằng : thằng này vớ vẩn, rách...việc ...nha Chư Huynh Đệ.
Thân