Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010

Tam thập lục kế.

Tam thập lục kế gồm : thắng chiến kế, địch chiến kế, công chiến kế, hỗn chiến kế, tịnh chiến kế và bại chiến kế.

Mỗi phân mục gồm 6 kế.

Thắng chiến kế gồm có:
1-Man thiên quá hải (dối trời qua biển)
2-Vi Ngụy cứu Triệu (vây Ngụy cứu Triệu)
3-Tá đao sát nhân (mượn dao giết người)
4-Dĩ dật đãi lao (lấy nhàn đãi mệt)
5-Sấn hỏa đả kiếp (nhân cháy nhà đánh cướp)
6-Thanh đông kích tây (dương đông kích tây)

1-Man thiên quá hải (dối trời qua biển)
Bị chu tắc ý đãi, thường kiến tác bất nghi.
Âm tại dương chi nội, bất tại chi đối.
Thái dương, thái âm.
( Phòng bị chu đáo thì ý chí lơi lỏng, thường thấy thì không nghi ngờ.
Mưu kế bí mật  và hình thức công khai không mâu thuẫn nhau, nó ẩn tàng trong hành vi.
Đó là nguyên tắc âm dương tương giao trong Dịch lý ).

Kế "Man thiên quá hải" là lợi dụng lúc trời sương mù mà lẩn trốn, vượt qua hay hành động ngay trong lúc sương mù.
Man thiên, trời u ám không phải hoàn cảnh hoàn toàn bất lợi như một quẻ trong Dịch lý đã nói. Man thiên, không thể ngồi đợi nó tới như sương mù do thời tiết thiên nhiên, mà phải tạo ra nó.
Kế "Man thiên" đem áp dụng thực hiện được cả hai mặt: tiêu cực lẫn tích cực.
Tích cực là đem ánh sáng đến cho một tình thế mờ mịt.
Tiêu cực là lẩn tránh một tai họa, là lợi dụng cơ hội sơ hở của địch để thoát bí.

Ở trận Xích Bích, Khổng Minh đã giải quyết vấn đề thiếu tên bắn cho các cung thủ bằng cách lấy mười chiếc thuyền lớn chất đầy rơm, đợi lúc trời sương mù, âm thầm đến trại Tào Tháo nổi trống la hét làm như tấn công. Tào sợ ngụy kế, không dám xông ra, chỉ bắn tên như mưa vào các thuyền rơm. Bằng một đêm đánh trống reo hò, không chết một người, Khổng Minh đã lấy được của Tào Tháo cả trăm ngàn mũi tên.

2-Vi Ngụy cứu Triệu (vây Ngụy cứu Triệu)
Cộng địch bất như phân địch, địch dương bất như địch âm.
( Đánh tập trung không bằng khiến cho phân tán rồi mới đánh. Đánh trực diện không bằng đánh sau lưng ).

Nội dung cốt yếu của kế này là : công kích chỗ sơ hở, yếu kém và không phòng bị của địch để gián tiếp khống chế, đạt đến mục đích cuối cùng.
Thời Xuân Thu Chiến quốc, năm 354 trước CN, nước Ngụy đánh bao vây thủ đô Hàm Đan của nước Triệu. Triệu cầu cứu Tề. Tề chiêu mộ 8 vạn người, phong Điền Kỵ làm thống soái, Tôn Tẩn làm quân sư đi cứu Triệu. Điền Kỵ muốn đưa quân trực tiếp đến Triệu quyết chiến với Ngụy. Tôn Tẩn chủ trương không nên giao chiến với Ngụy ở nước Triệu mà thừa cơ Ngụy không còn quân phòng thủ trong nước mà tiến đánh thủ đô Đại Lương của Ngụy. Ngụy nhất định sẽ phải đình chỉ bao vây Hàm Đan mà rút về cứu Đại Lương. Điền Kỵ nghe theo lời khuyên của Tôn Tẩn tấn công Đại Lương . Ngụy nghe tin rút quân từ Triệu về cứu Đại Lương. Quân Tề phục kích chờ quân  Ngụy đường xa mệt mỏi quay về sẽ tấn công. Quân Ngụy đại bại. Triệu được giải vây.
 
3-Tá đao sát nhân (mượn dao giết người)
Địch dĩ minh, hữu vị địch, dẫn hữu sát địch, bất tự xuất lực, dĩ tổn suy diễn.
( Địch đã rõ, bạn chưa ổn định, dụ bạn đi đánh địch, tránh tổn phí lực lượng của ta ).

Khi tình hình địch thì đã rõ và đồng thời có một thế lực khác đang phát triển sẽ thành lực lượng lớn, nên mượn thế lực đó mà tiêu diệt địch.
Kế "Tá đao sát nhân" là mượn dao để giết người, mượn tay người khác để giết kẻ thù của mình.
Ngạn ngữ Trung Quốc có câu: "Sát nhân bất kiến huyết, kiến huyết phi anh hùng". (Giết người không thấy máu, thấy máu không anh hùng).
Trên đời dĩ nhiên chưa có kẻ nào chỉ giết người mà thành anh hùng, nhưng cũng hiếm có tay anh hùng nào không giết người. Điểm khác nhau không ở có hay không, mà ở chỗ thông minh hay ngu xuẩn.
Tào Tháo mượn Lưu Biểu giết Nễ Hành, mượn lòng quân giết Dương Tu rồi lại được làm cái việc mèo già khóc chuột, thật đáng kể là một tay thông minh, gian hùng

4-Dĩ dật đãi lao (lấy nhàn đãi mệt)
Khổn địch chi thế, bất dĩ chiến, tổn cương ích nhu.
( Bức địch vào chỗ khốn cùng mà không dùng phương pháp tấn công trực tiếp. Cương nhu chuyển hóa lẫn nhau. Đây là mưu kế suy diễn từ quẻ Tổn của Kich Dịch )

Nguyên tắc chủ yếu là dùng giản đơn khống chế phức tạp, dùng bất biến đối phó vạn biến, dùng biến hóa nhỏ đối phó biến hóa lớn, dùng tĩnh đối động, dùng hoạt động ít đối phó hoạt động nhiều.
Kế "Dĩ dật đãi lao" là lấy sự thanh thản để đối phó với hấp tấp, nhọc nhằn; dưỡng sức mà đợi kẻ phí sức.
Kế này viết ở trong thiên "Quân Tranh" của bộ "Tôn Tử Binh Pháp": "Lấy gần đợi xa, lấy nhàn đợi mệt" nghĩa là trên chiến thuật phải tìm nắm trước địa vị chủ động để ứng phó với mọi tấn công của địch.
Cũng có ý nói nên chuẩn bị chu đáo, dễ dàng lấy cái thế bình tĩnh xem xét tình hình biến hóa mà quyết định chiến lược, chiến thuật. Đợi địch mỏi mệt, tỏa chiết bớt nhuệ khí rồi mới thừa cơ xuất kích.
Tôn Tử gọi thế là: "Ẩn sâu dưới chín từng đất, hành động trên chín từng trời".

Sử dụng sách lược này đòi hỏi thái độ tuyệt đối trầm tĩnh ứng biến, đo được ý kẻ thù, hoàn cảnh kẻ thù, thực lực kẻ thù. Nếu thời cơ chưa chín thì đứng yên như trái núi. Khi cơ hội vừa tới thì lập tức lấp sông, chuyển bể.
Tư Mã Ý ngăn Gia Cát Lượng ở Kỳ Sơn.
Chu Du phóng hỏa tại Xích Bích.
Tào Tháo đại phá Viên Thiệu nơi Quan Độ.
Tạ Huyền đuổi Bồ Kiên ở Phi Thủy.
Tất cả đều lấy ít đánh nhiều, thế kém vượt thế khỏe. Tất cả đều là kết quả sử dụng tài tình sách lược "Dĩ dật đãi lao".

5-Sấn hỏa đả kiếp (nhân cháy nhà đánh cướp)
Địch chi hại đại, tựu thế thủ lợi, cương quyết nhu dã.
( Địch gặp nguy cơ lớn, ta thừa cơ đánh giành thắng lợi. Kẻ mạnh thắng kẻ yếu vậy ).

Nội dung chủ yếu là : khi địch gặp nguy hiểm khó khăn, phải tranh thủ công kích.
Kế "Sấn hỏa đả kiếp" là lợi dụng lúc loạn để thao túng, lúc tình hình rối ren mà sắp xếp theo ý muốn.
Có hai loại "Sấn hỏa đả kiếp": Một là theo lửa để mà đánh cướp. Hai là chính ta phóng hỏa mà đánh cướp.
Theo lửa tức là thừa lúc người ở trong cơn nguy biến mà ta quấy hỗn loạn thêm.
Phóng hỏa tức là chính ta gây ra sự hỗn loạn mà thực hiện theo ý muốn của ta.
Theo lửa hay phóng hỏa cùng đi chung vào một mục đích là đánh địch và đoạt của địch để tạo cơ hội cho ta.
Theo lửa thì dựa vào thời cơ sẵn có.
Phóng hỏa thì tự ta tạo ra thời cơ.
Không thể phê phán theo lửa hay phóng hỏa, cái nào hay, cái nào dở, cái nào tốt, cái nào xấu, vì cả hai giống như một sự biến ảo giữa không khí và nước.

Trong sử sách, người ta thấy tay phóng hỏa giỏi là Trương Nghi. Một mình Trương Nghi đã phá tan thế hợp tung bằng cách dối Tề, lừa Triệu, dọa Ngụy, thuyết Yên, bịp Sở.
Trương Nghi thật là con người có cái lưỡi bằng lửa thiêu đốt cả sáu nước, dựng thành cơ nghiệp thống nhất cho nhà Tần.
Khổng Minh tuy là một nhà chính trị lỗi lạc tài tình, nhưng cái thế của ông ngay từ đầu chỉ là cái thế phải theo lửa để gây vốn: Lưu Bị bị Tào Tháo đánh chạy đến cùng đường, Khổng Minh đành tính kế nương nhờ Tôn Quyền rồi ăn theo cuộc chiến tranh Nam - Bắc, ăn theo trận Xích Bích để cướp Kinh Châu.
"Sấn hỏa đả kiếp" đòi hỏi một khả năng hành động mau lẹ như con ó bắt mồi.

6-Giương đông kích tây (giương đông kích tây)
Địch chí loạn tụy, bất ngu, Khôn hạ Đoài thượng chi tượng, bất tự chủ nhi thủ chi.
( Địch rối loạn như đám cỏ, có cơ xảy ra tai họa bất ngờ, Khôn dưới Đoài trên là quẻ Tụy, thừa cơ địch không tự chủ được mà tiêu diệt ).

Kế "Dương đông kích tây" là reo hò giả vờ như thật sự đánh vào phía đông, nhưng chủ yếu lại đánh vào phía tâỵ
Trong tất cả mọi vấn đề của xã hội, từ chiến trường, thương trường, chính trường cho đến tình trường; nếu muốn điều này nhưng lại giả làm điều kia, nói điều này mà làm điều nọ, ấy là "Dương đông kích tây" vậỵ
Kế này mờ ảo vô song. Nó rất khó biết, khó đoán, bị đánh bất ngờ. Kế này nhằm chuyển mục tiêu để lừa dối đối phương, khiến cho địch sơ ý, lừa lúc bất ý tấn công kẻ không chuẩn bị.
Có nhiều cách thức để thực hiện kế này, như:
- Tạo tin đồn. - Làm rối tai rối mắt địch. - Buộc đối phương lo nhiều mặt. - Mê hoặc ý chí của địch. - Nghi binh. - Làm phân tán lực lượng đối phương. - Làm yếu lực lượng đối phương, lực lượng phòng vệ địch.
Nguyên tắc của " Dương đông kích tây" là bí mật và chủ động. Bị động coi như phải chịu sự khống chế của địch.
Điều kỵ khi dùng kế " Dương đông kích tây" là để lộ cơ mật.
Lộ cơ mật là mất hết khả năng phòng bị, chuẩn bị. Dù là trên chiến trường, thương trường hay chính trường cũng đều phải giữ bí mật và nắm được thế chủ động.

( còn nữa )


Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Hồng Trần Dõi Bước (tt)



Mấy cha ngoan cố thường đưa nhiều lập luận ngược chiều khi bàn đến từ "văn bằng" trong thời buổi hiện đại, trăm nghìn dẫn chứng. Tôi chỉ ừ hử lúc nghe kháo rằng không cần bằng cấp cũng có thể đạt đỉnh cao trong xã hội, tìm thêm nguồn có thể tham khảo sách của Lão Bút Gian. Riêng tôi, từ "Thạc Sĩ" "Tiến Sĩ" là thực chứng hẳn hòi, một nhãn hiệu cầu chứng trong quy trình phân loại chất xám. Dầu là đồng minh với Bác Nông, tôi vẫn thầm phục và ngưỡng mộ giới SĨ, nơi xứ nầy, ghen tị nhưng tâm phục khẩu phục thì chúng hay dùng từ "green with envy", cóp từ Shakespeare trong vở Othello hay còn được biết dưới tên The Merchant of Venice. Không ngại văn chương bình dân văng tung tóe thì xin dịch sát nghĩa là "tức bể dái".
     Không là vùng trời bình yên trong mơ tưởng, nhưng xứ Úc thật bình lặng. Bởi ảnh hưởng việc góp nhặt ve chai thưở xưa, tôi rất thích lối nhóm chợ xây-cần hen cuối tuần, nơi có thể tìm được những món đồ cũ mà người khác không còn cần dùng nên đem ra chợ bán, "one man's trash is another man's treasure", không biết cóp nhặt câu nầy từ đâu, nhưng chợ xây-cần hen thời hiện đại đã biến dạng rất nhiều và có tên là "trash and treasure market". Mở ngoặc, lối phiên âm ngoại ngữ của tôi không chuẩn như LT, phát âm lệch lạc, đôi khi xẩy ra mâu thuẩn. Hôm gọi xe lôi kéo ra chợ xây-cần hen, vì việc phát âm hẳn là không chuẩn, tôi được lôi đến chợ gà già (second hen). Ối giời, "hen" đã có nghĩa "gà già", lôi vào đấy bốn nhăm cân trọng lượng cho đủ ký thành "second hen" thì đến việc hầm cả ngày lấy nước súp cũng chả xong. Không là xiên xỏ nhân ngày các bà đòi quyền sống, nhưng để trích rằng vấn đề ngôn ngữ là cửa quan chắn lối cho người dân di cư như tôi. Chữ nghĩa gửi lại thầy, vốn liếng Anh Ngữ học từ cha dáo-xư-anh-dăng không dùng được, khổ quá, tôi phải xách bút trở lại trường, ôm trọn khóa học 6 tháng tại Pennington hostel, bang Nam Úc...
     Đúng rồi đó, vùng trời bình yên của tôi là con lộ nhỏ dài dưới hàng dừa che bóng, không những là ao ước của riêng tôi, con Thảo My cũng tâm sự "bây giờ khoái nhứt là được dòm và nghe tiếng dế gáy", thế là tôi vội vã vào mạng, quét dọn khắp mạng nhện, hỏi tư vấn, lội từ Bắc vào Nam để cốt tìm giống dế tốt nhất làm quà tặng nhân ngày bùng lên của phụ nữ, thế mà...các bác ấy...
     Giấc mộng không tròn...vùng trời bình yên dần biến mất...



Thư giãn là mạch chính trong cuộc sống hiện đại. Tất bật quay cuồng với công việc quanh năm, hẳn không chỉ riêng vài cá nhân mà hầu như mọi người, ai cũng cần những giây phút dừng lại để nghỉ ngơi, trút bỏ mệt nhọc và ưu phiền. Tăng cường độ quan trọng cho sự việc và đúng theo từ ngữ hiện giờ gọi là xả xì-chét.

Người Pháp có lẽ vì áp đặt ách đô hộ tại Việt Nam trong thời gian dài nên được xem là thực dân, danh từ được gán cho những anh chủ có chính sách quản lý gắt gao và hung tợn. Tuy là thế, người Pháp coi trọng sự việc xả xì-chét và để chứng minh dù là thực dân cũng có thể làm một ông chủ tốt nên lưu lại truyền thống trả lương tháng 13 vẫn được duy trì tại Việt Nam hiện giờ. Nơi các xứ dùng Anh Ngữ thì không có lệ nầy, chỉ thêm vào tiền lương 17.5% gọi là annual leave loading. Giới chủ nhân tại Việt Nam, không biết thực chất thế nào, nhưng chưa thấy có anh nào đi ngược với truyền thống tốt đẹp nầy, nhiều chủ nhân đi đường cơ lả lướt, tổ chức đi tham quan du lịch cho công nhân, hoặc không nhiều giờ rảnh rỗi, không căng buồm du thuyền rước công nhân, nhưng kéo toàn bộ đến Cánh Buồm để chén anh chén chú. Đấy là những chủ tốt.

Dòng thư giãn chính trong cuộc sống thường nhật là quán xá. Người Việt Nam không thua sút bất cứ dân tộc nào trên phương diện nầy. Trào lưu cà phê hay bia sân vườn phát triển mạnh trong thập niên hiện tại. Riêng mạng cà phê, sau cú tăng giá điện gần đây, hẳn sẽ có nhiều quán xá theo chủ nghĩa môi sinh không dùng điện trong tương lai, thích hợp cho những bậc có ý tưởng tìm hiểu sâu xa hơn về đời sống loài dơi đêm. Tựa như món ăn sẽ hấp dẫn hơn khi được trình bày đẹp, quán xá thư giãn cũng cần phối trí ngoại cảnh hầu tăng thêm sức thu hút của quán. Trong những lần thăm viếng quê hương vừa qua, tôi nhận thấy cảnh trí sân vườn nơi quán bố trí rất đạt. Không bố trí tre trúc như rì-sọt, dù cà phê hay bia sân vườn, thực vật chính dùng chưng bày trong bố trí phối cảnh cho quán là cây dừa, trường hợp tô đậm nét cho từng địa phương thì dùng thực vật tiêu biểu cho vùng ấy, tỉ dụ như Biên Hòa dùng bưởi, Hốc Môn dùng lá trầu v.v... điểm chung là các thực vật chưng bày đều không cao, gọn tầm với, Bác Phó Gian độ chiều cao quả nào cũng khoảng mét hai cách mặt đất cho quả và 6 tấc cho lá.

Thư giãn nơi xứ nầy không kiểu cách giống Việt Nam. Giờ thì đã bị những anh to đầu đè bẹp rất nhiều, nhưng lúc xưa thì hầu như góc đường nào cũng có những quán bán bia giải khát gọi là "pub". Bia đóng chai thủy tinh vất trong tủ lạnh thường không bốc bằng bia nơi pub đóng trong thùng stainless steel lấy đủ hơi lạnh, sau buổi làm việc mệt nhọc dưới nhiệt độ gay gắt của khí hậu sa mạc, nốc vào ly bia ngoài pub là phê bà cố. Tửu lượng kém và sức yếu như tôi thì chỉ dùng ly tiêu chuẩn gọi là "pot", trường hợp khí lực sung mãn, cuồn cuộn hướng thăng hoa như Cậu Bôn hay Lão Harryman, dư sức cú đú-bồ thì chọn ly cỡ to gọi là "pint".

Nếu đã bảo "vui là chính", tất "thư giãn" phải nằm ở vị trí quan trọng của phương châm, có phải thế?





Dù trong tư thế đảo quanh bụi quan sát từ gốc đến ngọn của lái buôn tre, hay lom khom cận kề tủ sờ mó từng góc cạnh xem nhỡ có cạnh bàu không nhẵn, điểm đòi hỏi cho cả hai sự việc không ở tư thế đảo vòng hoặc lom khom, trọng tâm chính nằm ở tác động "nhòm". Ấy thế là xuất phát từ "phó nhòm", vì nhòm đúng bài bản, gom thiếu loại thừa trước khi dẫn đến tác động kế tiếp "bấm vào nút", hội đủ tác động sẽ ghi được một bức ảnh đẹp. Tôi không thích dùng từ "thợ chớp ảnh" hay "nhiếp ảnh gia" vì không diễn tả cặn kẻ ý nghĩa và những đòi hỏi khó khăn cho một ngành nghề.

Nhiều công việc hay ngành nghề đòi hỏi phải nhòm, không thạo thần học nhưng tôi cũng suy ra là việc nhòm ấy không mang tội. Nhòm để tránh tội hầu như là tác động cần thiết trong xã hội. Tôi phải nhòm canh me đám lính canh trại nơi xứ Mã, không khéo bị chộp lúc lẻn trại, kinh kệ dù quên khuấy nhưng cũng thành dạng tăng lữ với cái đầu bị gọt nhẳn bóng, hình phạt cho tội không nhòm nơi xứ Mã ngày ấy là thế. Nhòm nơi nội địa ngày nầy cũng không kém phần cẩn mật, ngoài việc đội mũ, loanh quanh đạp xe nơi thành phố cũng cần nhòm, từ phải chặt ranh giữa lấn sang phần đường bên trái mà không nhòm phú-lít sẽ rước họa vào thân. Nghe đâu, đứng sờ thân dừa nơi tỉnh lộ, không khéo cũng bị phú-lít mát mẻ,chắc bị khép vào tội tè bên đường, tôi nghĩ thế.

Thế có nên học kỹ thuật nhòm, lắm lúc tôi lại nghĩ. Bằng vào mức lương ba cọc ba đồng, lắm lúc tôi lại có ý nghĩ nhòm lên khi mấy đứa chung sở tán dóc rằng "you're in the wrong game". Cũng có phần đúng, thế hệ trẻ ngày nay nhiều đứa giàu nứt vách, ca sĩ, nghệ sĩ siêu sao đa số giàu không chịu được, Tăng Thanh Hà mới chỉ đóng vài phim truyền hình, giờ hạt bụi rớt từ gót chân cũng lấp lánh màu bạc...nói chi đến tầm cỡ quốc tế như anh đánh gôn Ti-gơ Wút, nhòm lên cho quên bớt thời gian, có lặn lội cả đời cũng chả được như thế.

Túm lại, không chuyên ngành thì không phải nghĩ ngợi, không phải nhòm. Cẩn thận tí thì lôi cặp kính râm đeo vào như Bác Nông nhà ta là chắc cú. "Cứ để cho micro khọt khẹt như Anh Nông thế mà tốt". Hình như tôi đã đọc qua lời nầy.





Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010

Thằng điên và ...

Truyên dài nhiều tập : Thằng điên và thế giới những người mù.

Đọc tại đây tập 1

Đọc tại đây tập 2

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Ngắn...

TRỜI ƠI, HỤT !!!

Một ông nhà giàu và một ni cô đi đánh gôn. Cú đánh đầu tiên hụt, ông nhà giàu kêu lên:
- Trời ơi, hụt !!!
Ni cô liền nói: Thí chủ đừng kêu trời như vậy, sẽ bị thiên lôi đánh đấy a.
- Đến phát thứ hai hụt, ông lại kêu lên: Trời ơi, hụt !!!
Ni cô bèn can: Thí chủ đừng kêu nữa, kêu lần nữa sẽ bị sét đánh đấy a.
- Phát thứ ba hụt, ông kêu lên: Trời ơi, hụt !!!

Đột nhiên có tiếng nổ rất to, mọi người quay lại thì thấy ni cô bị sét đánh đen thui.

Bỗng... từ trên trời vọng xuống... tiếng nói rất to : TRỜI ƠI, HỤT !!!

suutam.


Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Ngắn...

Quà tặng... chồng ngày 8-3
Sáng 8-3 người chồng quay sang vợ nói:
- Thật cảm ơn em, đêm qua anh chưa kịp tặng quà cho em thì em đã tặng anh một chai rượu thơm tuyệt diệu đặt trên đầu giường, mặc dù chai không lớn nhưng hương vị rất độc đáo!
- Trời đất ơi! Hôm qua ông đi nhậu say về lại nốc sạch lọ nước hoa đắt tiền mới mua của tôi rồi!