Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Đồng tiền đi liền...cái...chết !!! - Nguy hiểm quá nha các bác !!!

Cập nhật lúc : 11:18 AM, 04/04/2010

TP Hồ Chí Minh phát hiện 57 máy ATM bị rò điện


Hiện tất cả số máy trên đã được Công ty Điện lực ngắt nguồn điện và cô lập.

Ngày 3/4, Công ty Điện lực TP.HCM đã tổng kiểm tra khẩn cấp an toàn sử dụng điện tại 866 máy ATM của tất cả ngân hàng đóng trên địa bàn TP.HCM và phát hiện 57 máy ATM bị rò điện.

Theo ông Trần Dũng - trưởng phòng kỹ thuật an toàn-bảo hộ lao động điện Công ty Điện lực TP.HCM: "Số lượng máy ATM bị rò điện trên nhiều khả năng do dòng tiếp điện không chuẩn hoặc không đóng tiếp điện. Hiện chúng tôi đã lập danh sách chuyển các ngân hàng đề nghị kiểm tra, khắc phục ngay".

Anh M., chạy xe ôm tại khu vực trụ thẻ ATM của Ngân hàng Ngoại thương (Vietcombank) đặt trước rạp Thăng Long (19 Cao Thắng, Q.3) cho biết đã nhiều lần chứng kiến khách hàng đến giao dịch bị điện giật. Cách đây vài hôm có một phụ nữ vào rút tiền đứng dựa vào khung sắt máy ATM bên trái liền bị điện giật hoảng hồn quăng cả túi xách. Nhiều khách hàng đến rút tiền phải dùng cây viết ấn bàn phím vì trước đó đã bị giật. Chị M., nhà ở đường Võ Văn Tần, cho biết tình trạng máy ATM bị rò rỉ điện gây giật đã xảy ra từ vài tháng trước. Bản thân chị hai lần bị giật điếng người khi vào rút tiền

Trong ngày 2/4, cơ quan điện lực đã kiểm tra và đo điện áp giữa bàn phím máy ATM trên so với đất là 98V. Đến chiều cùng ngày, nhân viên Công ty Điện lực đã cắt nguồn điện của máy ATM./.

nguồn : VOVnews

Các tin trước :

Điều tra làm rõ vụ điện giật chết người ở phòng máy ATM
Một bé gái tử vong nghi do rò rỉ điện ở máy ATM

762

Hồng Trần Dõi Bước (tt)


Văn chương với tôi là đàng thương khó, không dễ nuốt. Văn có hồn, theo Ông Giáo Già, phải minh họa được "dòng lệ ẩn sau nụ cười", tôi chả hiểu ngụ ý câu nói ấy là bao, chỉ sột soạt gãi đầu thay cho lời "khó bà cố"! Thường các tay viết lách nam giới chỉ trội trong lãnh vực văn lồng tính chất dâm dật, đọc rất sốc, gây nhiều nguy hại cho đôi mắt. Văn viết bởi nam giới thường ngắn gọn, khô cằn, không mượt mà bóng bẩy, lãng mạn tình tự như văn viết bởi nữ giới. Tôi té lăn khi nghe lời đồn thổi rằng chỉ với "sợi dây thun", ngần ấy mà đã được kéo giãn đến vài trăm trang giấy...siêu đến mức ấy thì tôi té lăn cù.
Lần được giao triển khai đề tài "vòng quay...trái đất...vòng quay", bản tính thật thà, hả hê khi chộp được đề tài trúng tủ, tôi cóp nguyên văn từ bài học địa lý về quả địa cầu trong lớp Lão Bút Cong, chắc trăm phần sự việc chỉ có thế, tuy hơi ngắn gọn, nhưng từ dùng rất chuẩn, văn chương văn phạm đều có tất, bài viết thế kia thì chắc cú. Ông Giáo Già trả lại bài tập sau khi chấm, tôi không thấy điểm chấm nào trong ấy, chỉ thấy lời bình Ngô Tôn Cương ngắn gọn: "Thiếu phần đối thoại với bù lon". Chưa có buổi chiều nào tôi lại gãi đầu nhiều đến thế, văn chương là chuyên ngành của nữ giới, tôi chỉ đưa đến kết luận tạm cho vấn đề là thế. Nhìn mặt vênh váo của Con Cún với số điểm 8 tô đậm nét cho bài tập, thấy mà ghét!
Vòng quay thật đấy. Chỉ với những buổi chiều như thế nầy, khi tấm ảnh độc biết nói với đề tựa "hoàng hôn" nhảy ra từ quyển an-bum cũ, tôi nhận ra chân lý của lời bình năm nào. "Hoàng hôn" hay "bình minh" tuy khác thời điểm và màu sắc, nhưng chỉ là một cảnh vật. Trái đất quay tròn mà, quay đủ chu kỳ sẽ trở về khởi điểm. Cứ tin là thế.


Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010

Hồng Trần Dõi Bước (tt)


Tấm ảnh với đề tựa "bình minh" đã mang về cho Bác Phó Nhòm Trần Ánh giải ống kính vàng, ngang tầm mức với giải Pu-lít-dơ trong văn chương. Nền cho tấm ảnh là bải biển buổi ban mai, vài ghe chài vẫn còn nằm bến, chỉ có thế. Nghệ thuật dùng màu xanh nước biển, hòa cùng ánh trong vắt bầu trời lúc ban mai, điểm thêm vài cụm mây trắng, pha chế thành màu xanh tuyệt vời, tỏa tràn niềm hy vọng cho một ngày mới, xác nhận cảnh đẹp thiên nhiên vẫn còn hiện hữu. Chuyên gia về thuật chớp ảnh giảng giải rằng bí quyết chọn góc cạnh, để rồi bấm nút đúng thời điểm, gom trọn những điều muốn bày tỏ vào bức hình, "ảnh biết nói" như thế đấy, nếu chỉ dùng từ "có chỗ đứng" để bày tỏ lòng thán phục, e còn quá hạn hẹp từ ngữ trong lãnh vực văn chương. Đành chịu vậy, việc chính là Bác Phó Trần Ánh đi hẳn vào chuyên ngành từ dạo ấy.
Mươi năm sau...chuyên ngành mang về nhiều lợi nhuận, cảnh tất bật chạy rong lo gạo cơm chỉ còn trong dĩ vãng. Trong lần đánh chiếc ô-tô bóng nhoáng ngang vùng biển năm xưa, cảnh cũ khơi dậy mảng ký ức năm nào, Bác Phó dồn trọn tâm tư, ngừng thở, tay bấm nhẹ vào nút, ghi lại toàn cảnh như thưở ban đầu. Lần nầy, cảnh vật vẫn nguyên, chỉ màu sắc trên tấm ảnh khác đi, với đề tựa "hoàng hôn", màu chiều tà trông bắt mắt, ửng đỏ từ ánh mặt trời hòa xuống mặt biển êm, pha chế thành màu kỳ diệu. Triết lý gom gọn, không gì hơn an bình, nếu "nâng" thêm mức nữa, tìm được lắng đọng như hồn bức ảnh muốn diễn tả, tất tìm được nguồn cội sự vật. Tấm ảnh không đoạt giải vì chẳng bao giờ được gửi đi dự thí, nhưng theo Bác Phó, đấy là tấm ảnh ưng ý nhất, thu trọn tinh hoa của một ngành nghề.
Bác Phó Trần Ánh là người có tài năng.
Tài năng phần do thiên phú. Thoáng qua âm nhạc, chỉ vỏn vẹn ngũ cung dân tộc hay cung bậc trong âm nhạc phương Tây, bằng chừng ấy mà sáng tạo nên âm điệu du dương, khúc trầm bổng ru hồn không là chuyện đơn giản, cao siêu hơn, bấm phím để tạo nên âm điệu dìu dặt, cường độ rung điệu nhạc có thể làm co giật các bắp thịt, người đạt trình độ ấy nhất định tôi phục lăn, gọi tài năng là thế đấy.
Ngưng nơi mức nầy tất mang rắc rối. Thi ca luôn hòa điệu cùng âm nhạc. Vút lên tiếng rít thật dài, hòa lẫn vào âm điệu tung tăng tiếng nước chạy lòng vòng từ chiếc điếu cày tre, trong tích tắc, qua làn khói mù mịt trên trần nhà, hiện rõ những vần thơ tuyệt cú, ẩn đầy triết lý nhân sinh, đạt trình độ ấy tôi cũng cho là tài năng, có phải thế?

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

Ở TuanVietNam.net có bài báo hay.

Vua Hùng sợ ngày giỗ của mình và "đội ơn ông Nghị" ở... Hà Nội.

Tác giả: Trực Ngôn

Vua Hùng nghĩ đến ngày giỗ của mình thì kinh sợ vì con cháu chỉ chăm chăm vẽ dự án để khoe khoang và tiêu xài hoang phí.
Dân thở phào " xin đội ơn ông Nghị Hà Nội" vì đã bác bỏ một dự án ngốn tiền vô bổ của các Gia Cát Bụi, lắc đầu "vái lạy" ông nghị Nghệ An.
Phát ngôn, hành động ấn tượng tuần này đủ mọi cung bậc buồn vui.


đọc thêm tại đây để giải trí cuối tuần !!! ( 762 st )



Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Cá tháng Tư.


Quần áo ngủ của phụ nữ nói lên điều gì?

Lý giải tại sao quần áo ngủ của phụ nữ lại in hoa còn quần áo ngủ của đàn ông (bộ Pijama) lại thường có kẻ sọc, tạp chí "Bí mật đàn ông" lý giải: Quần áo ngủ dành để mặc ban đêm. Ban đêm đối với phụ nữ là mùa xuân nên quần áo có hoa, còn với đàn ông là… lao động khổ sai nên quần áo kẻ sọc như tội nhân.

st