Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Hồng trần dõi bước (tt)

Giám đốc Bảo Tàng Lu-rồ chăm chú quan sát mảng da người dưới kính soi nơi bàn viết. Thời tiết Bắc Cali hôm nay tuyệt vời, nắng khá tốt, nhiệt độ vừa, không lý tưởng bằng phía Nam bởi những luồng gió mạnh vẫn còn quanh quẩn. Khí lực sung mãn sau buổi chơi banh bố buổi chiều, phóng ngay vào bàn để làm việc, quần tà lỏn áo ba lổ, chả ma nào dòm ngó chỗ riêng một góc trời nầy, làm việc tại gia có điều lợi là đấy.

Chàng Mập hít đầy khí vào lồng ngực. Thời tiết như hôm nay, chẳng nơi nào sánh bằng Nam Cali. Chỉ hơi uất khi ai nấy đều khao rằng đất Gô-Loa mới là nơi đáng dừng chân. Nhà tốt, việc tốt, con tốt, Bà Nội Tướng ngoài việc khó móc túi, chẳng còn điều chi để phàn nàn. Chơi banh bố hầu như thành môn thể thao cộng đồng nơi đây, điều nhỏ khá riêng tư, Chàng Mập lần nầy nhất định giải quyết phần bụng, tương lai gần, bụng phải là điểm thứ nhì chạm đích khi vào tư thế hít đất.

Ghét cái vòng lẩn quẩn, tưởng phen nầy chơi gấu bông nhưng toàn thấy lạc đà. Sao-tam-ba chẳng khác gì bên ấy, trời cực nóng, ẩm thấp, mồ hôi cứ rịn đầy người. Tuần rồi cứ mưa tầm tả, tuần nay lại nắng chói chang. Nắng quéo người thế nầy cũng trợ phần nào cho những cơn nghiện thuốc, gì thì gì, Yêu Như Thầy nên phen nầy quên bản thân, đều đặn bỏ xu vào ống heo, gộp đủ tiền cây Craven "A" mét-in-u-ết cho lần triều cống sắp tới.

Cùng thời điểm, tại 3 nơi khác nhau, số báo Chiến Quốc ban chiều vừa được quẳng vào tận cửa.

Năm Dần khắc tinh, Danh Tướng nhà vẫn ở đầu ngỏ nhưng cửa hơi khép lại phòng luồng gió suy trầm. Ngân lượng vẫn đầy ấp hai túi quần, chỉ sụt phần con số in trên tờ bạc, mất hẳn một con số không. Cả năm chẳng màng việc rái tai đèn mờ, tình dục đã mất. Chẳng hiểu vì tai kín rái hay bởi Bố Tây rải thuốc châm ngòi, Danh Tướng bê về rượu tình dục của Vua Voi A-Ma-Kông, quên đọc phần dẫn giải, rượu uống vào sau 30 năm mới phát sinh hiệu lực. Nhà hội Lu-rồ luôn có chuyện lạ, cha Danh Tướng tuổi 90 dẫn con út lên 5 đến trung tâm Bút Gian đăng ký chỗ vườn trẻ.

Tề Công năng động nhưng nông nổi, bê về rượu A-Ma-Kông khao đãi, không may đấy là nước thứ nhì, nhạt phèo. Quan lộ tỏa rực, pít-tông chắc cứng, dòm dèm chiếc ghế da cọp nhưng mộng ước chưa thành. Bù vào đấy, Tề Công đoạt ngôi vị thứ nhì trong danh sách màu da. Tuấn Đen dẩy nẩy, bảo họ Tề tên không có chữ đen kèm vào, thế là hơi thiên vị. Tề Công cười khà cho lần đoạt danh tước. Tuấn Đen dẩy nẩy, chẳng biết đến bao giờ! Phần "đen" không thể thiếu họ Bùi, người Mun nhưng chỉ thích loại mủ trắng. Tâm địa cũng trắng nên không thích chuyện đen, vừa được nhà Bác Ròm đề cử chức quan đen Bao Công trên bờ-lóc, chuyên trị phần xã hội đen, công an tội phạm.

Bố Tây nói bậy nhưng nói đúng, gác kiếm chứ không có gác côn, về vườn nhưng không có trong vườn. Chính sách "cây nhà lá vườn" của Ngô Lão khởi sắc hơn bao giờ. Chuyện phào nầy, sắt tự đào từ lòng đất, dây cu-roa mô-tơ tự lấy tóc vấn mà thành, mủ đạp xe lên nhà họ Bùi trộm về chế thành sơn, thành phẩm lời lãi không bàn cũng tất biết. Sân thượng là chuyện bên lề. Nhà Nghĩa Phát nơi sân thượng chỉ có phòng sauna, khoảng sân còn thừa khá rộng. Rễ đông sàng nhà Ngô bàn việc thiết kế tửu viên là thượng sách, biết thằng này muốn lấy điểm nhưng lại quá non, Ngô Lão kề tai bảo: "Thế là phí của giời! Tao đã lệnh cho quân lấy giống thuốc lào về trồng rồi, chẳng nhọc bây làm chuyện ấy." Tức tốc, rễ đông sàng vội ra chiêu thứ nhì. Thấy mối giao chỉ may cho nhà bố hay đưa ra yêu sách, rễ vội bay thẳng đến làng thêu may nhờ tư vấn nguồn cung cấp chỉ chất lượng và uy tín. Nhà Bác Ruồi dúi vào tay rễ quyển vỡ lòng, kèm câu nhắn: "Tao gốc gác chỉ biết nuôi tằm nhưng bố mầy gốc họ vua chỉ sợi, tao đơn thuần họ Ruồi nhưng bố mầy to gấp trăm lần ruồi tức chuồn chuồn. Ngưng ngay chuyện bá vơ, cứ chộp bằng cấp cao hơn tiến sĩ họ nhà Lu-rồ tao là tốt nhất."

Gió lạnh lại tạt ngang, cuốn mất theo chuyện Chiến Quốc.


Hồng trần dõi bước (tt)

Quyền lực nơi trần thế cũng theo vết thời gian dần biến dạng. Khởi từ lúc tri thức con người nhận ra phải họp thành từng nhóm từng đoàn chung sống, xã hội sơ khai hình thành. Sau nhiều niên kỷ, biến dạng, bổ sung, nâng cấp, tạo thành mạng xã hội hiện hành. Tôi chưa thấy từ điển thay đổi khi định nghĩa quyền lực, nhưng không ít thì nhiều, quyền lực cũng đổi thay theo năm tháng. Chẳng đâu xa, VUA nhà hội Lu-rồ bốn hai năm xưa uy lực đầy tràn, đến giờ chỉ lê đít vào nhà cơm đã có mâm dọn sẳn, thong thả không cần chạy vắt giò, phần gút-tê cũng sẳn ghi tên. Ôi hỡi, thời gian là thù địch, nay duy nhất còn chiếc ngai sa-lông vẫn chưa yên, Lão Phó cứ thích réo!!!

Thực đơn quyền lực, không như món văn tả-pí-lù của Lão Hủ Tíu, được chia thành hai phần rõ rệt trong xã hội hiện giờ, chính trị và kinh tế. Có thể là nhầm tưởng, nhưng việc gom gọn cả 2 quyền vào 1 không xảy ra cho thời nay. Nắm quyền chính trị, dàn xếp mọi việc êm xui, xã hội không loạn lạc đã là kinh bang tế thế. Lạc nghiệp phải tách rời an cư vì quyền lực thứ nhì đã hình thành, quyền lực kinh tế.

Thường thì chỉ có mấy gã to đầu mới thích nắm quyền lực chính trị. Nhằm tăng phần lôi cuốn, đầu bếp thường cho vào món đây gia vị chân dài cổ dài, tạo sự hấp dẫn. Thật thì, đến mức năm nhăm chả còn máy mó được gì, gác đoạn kiếm cho yên thân. Đây là quyền lực độc, không nên dính vào.

Từ "kinh tế" rất đại chúng, nhưng quyền lực thì không. Từ độ mảng lưới Bác Nông được giăng lên, quyền lực to béo nầy được nắm giữ bởi các tập đoàn. Quỹ đạo vạn vật được xác định xoay theo vòng tròn, vạn vật biến đổi nhưng không biến mất trong ý nghĩa kinh tế, dịch sát nghĩa theo từ điển Ông Giáo Sư là kim ngân chạy từ túi nầy sang túi khác, trường hợp thấm dung dịch a-xít hóa thành khói không thể xảy ra, đại khái là thế.

Đăm chiêu hay hân hoan về quyền lực? Tôi phải tạm ngưng để trở về Nhà Chúa. Tôi đi tìm quyền lực vĩnh cửu.


Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Hồng trần dõi bước (tt)

 Bám móc thời gian quay tìm về quá khứ, bám móc thời gian cố gợi lại thoáng hương xưa. Tinh thể trắng ngần bám vào cột móc đầu tiên, thời điểm năm nhăm năm xa xưa ấy. Tinh thể màu xanh tung tăng nhảy lượn, trụ vào móc lúc trời còn điểm sương, khoảng thời gian đẹp nhất cho một ngày. Màu đỏ sôi động rực lên tháng ngày xuôi ngược tìm móc chốt, liền theo sau ánh đen vần vũ, xoáy trủng sâu vùng hố u sầu. Tinh thể "móc" đầy màu sắc chen chúc, xôn xao tìm chỗ đứng, rồi tựa như hoạt động máy vi tính hiện hành, tinh thể chọn điểm "rách-to" cho riêng mình, thu mình nằm im lìm trong vùng đồng bằng chất xám.

Bưu điện Sài Gòn không có điểm "rách-to", một trong rất ít công trình xây cất vẫn giữ được nguyên vẹn bộ mặt năm nào. Quầy giao dịch chạy dài theo hình chữ U bao kín phòng, thòng từ trần thật cao xuống thẳng đến gần quầy là những chiếc quạt trần đời Tây, vẫn chạy đều không mỏi mệt. Khen thay những vật dùng "fabriqué en France", cứng chắc, quay tít bao năm vẫn chưa lộ dấu hiệu suy mòn, tốt thấy ớn! Dãy phòng điện thoại hai bên kiểu xưa thật bắt mắt, chỉ thấy màu sơn đỏ, không có chuyên gia Bôn tháp tùng hôm ấy, tôi không chắc sau lớp sơn có còn những cánh cửa nguyên thủy, hay đã bị thay thế sau nầy vì mối mọt của thời gian.

Ánh chớp từ máy ảnh du khách Đại Hàn, Đài Loan, cả đến Tây Liên Sô, tôi nghĩ, vẫn nhá đều. Không dễ tìm được cảnh xưa cũ thế nầy nên ai nấy đều vào tư thế, cố gắng gom trọn hình ảnh trong căn sảnh vào máy. Cảnh thế đấy đã in hằn vào não bộ nên tôi chẳng cần ghi nhớ. Tôi xoay máy về một điểm thú vị hơn, người phiên dịch già.

Bản phiên dịch từ gú-gồ Bác Ruồi đăng lên dạo nào thật lủng củng, gà không đúng vịt cũng chẳng ra chi. Rất hiếm hoi trong thời buổi hiện đại, khi bộ óc vi tính phải nhường bước cho trí tuệ con người. Men lại gần dáng quen từ niên kỷ Bảo Đại, người phiên dịch gầy còm, thu gọn một góc trên băng ghế, khuỷu tay chống kệ viết dài bằng đá, bàn tay xoa nắn không ngừng vùng trán, mát-xa cho não bộ. Nhận ra ngay đây là người phiên dịch văn tự tiếng Tây qua mấy quyển từ điển, tôi thầm nghĩ không nhẽ chả người nào biết chạy đuổi thời thế, phiên dịch ra văn tự Đại Hàn, Đài Loan là chắc cú. Nghĩ thế nhưng lòng chợt nhói đau, "man of the year" tạo nên thời cuộc quá ít ỏi, thời cuộc tạo nên cảnh dở khóc dở cười lại tràn đầy, không biết Bác Nông có cùng chung ý nghĩ?

Bức thư được phiên dịch có lẽ chất chứa nhiều tình tiết, tôi thấy cứ đoạn ngắn, ông ta lại tô màu hai-lai, lại tra cứu từ điển, lại nắn trán trông thấy thương. Giận Ông Giáo Sư Tiến Sĩ nhà mình, không ra tay cứu nhân độ thế, cho phát hành quyển từ điển Con Bò Cười là mọi sự lại xong tuốt tuột, phiên dịch khi ấy chả còn là vấn đề, hội Lu-rồ vượt qua cả gú-gồ, bảnh cho nhà ta biết mấy!

Bức thư được hai-lai hơn nửa phần, hẳn $VN 65,000 hôm ấy nhất định qui thành $VN 100,000 cho việc bán chất xám.

Móc thời gian dấy lên, hằn lại đâu đó bao việc bao điều. Anh đã có rách-to chưa? Tôi có muốn rách-to? Tại thời điểm nào?

It has it all in Windows, at restore point.



Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

Bài hay, đọc tối ngày 01-5...

Ông Phạm Viết Đào :

KARL MARX TỪNG CÓ NHỮNG TUYÊN NGÔN DUY Ý CHÍ

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/b/b6/Karl-Marx-Monument_in_Chemnitz.jpg


( đọc tiếp... )

Chào mừng ngày Quốc tế Lao động

Quốc tế Lao động 01-5-2010 .