Khám sức khỏe định kỳ và chích ngừa 14-9-2010.
Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010
Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010
Hồng trần dõi bước (tt)
Sương mai long lanh. Mặt trời ngây ngô bị níu kéo, mãi dúi đầu trong búi tóc của chân dài đang ngáy ngủ, chần chừ hé tia nắng đầu tiên cho một ngày. Đêm êm ả, tĩnh mịch, đầy sức hút ảo huyền. Vẫn là thế, ngày năng động luôn lưỡng lự trước mời gọi từ đêm nhàn nhã. Tại bởi mùi hương kỳ hoặc trong búi tóc, hay bởi tại định lý Bác Ròm "đứng xong phải ngồi" cực chính xác, NGÀY xác đấy nhưng óc vẫn phiêu bồng về cõi ĐÊM. Lời mời gọi thầm thì, dai dẳng, kiên trì, xoay cuồng trong não bộ, tưởng chừng không điểm dứt.
Ông Trùm lướt duyệt lịch trình, khẽ nhắc ông từ già kéo hồi chuông thứ nhất, hắng giọng xướng bài kinh mở đầu. Ngày bắt đầu như thế, cạo đám tuyết bám dầy trên kính xe, hì hục đề chiếc xe còm cõi cơn ho gà, đuối sức sau cái hít đất thứ ba nhăm, mơn lại làn da sậm không bởi ánh nắng nhưng bởi khói bám hàn xì, vẫn trùm chăn trò chuyện cùng người đã chết nhưng đầy uy lực: Abraham Lincoln, ỏng ẹo tém mái tóc thời thượng vừa được o bế từ tiệm Hải Vườn Chuối…NGÀY là định lý, thực sự hiện hữu, NGÀY phải bắt đầu.
Ngày quá dài nên dễ gây đổ nát, hao mòn. Mỏi chân với nghiệp buôn võng dạo, đôi khi muốn dứt bỏ ngày để đến với đêm, mường tượng nghiệp đại kinh doanh võng nhái, may ra dứt bỏ nghiệp cu-li cơ cực, đong đưa nhịp thật êm ái cho đời bớt khổ…vẫn mãi là mơ! Câu chuyện với cha dáo-xư cùng ghe ngày đầu trên xứ Úc vẫn còn vang vọng, cha lý thuyết khá Phật: "mỗi người có số mạng, mầy nghiệp cu-li thì cứ thế mà tiến bước, đừng mơ nghiệp chủ nhân." Hơi bực lúc đầu vì câu nói khá chói tai, nhưng dần dà tôi nhận ra cha có lý. Ngày nầy, tôi vẫn mang theo bên mình 2 vật từ cha dáo-xư làm hành trang cho cuộc sống: câu khuyên khá huề vốn và cái TÂM. Thôi thì cứ giữ cho đủ lễ nghĩa, đôi khi chả biết phải làm gì.
Tôi có xem qua phim Trading Places, thấy cảnh Eddy Murphy khoái chín người khi được cung nữ tắm rửa. Tôi có đọc qua chuyện Ngô Lão lim dim khi được nữ tỳ kỳ cọ nơi lâu đài Hắc Dịch, chuyện thật hay chỉ là gom góp vớ vẩn ở mục Chuyện Cuối Tuần? Tôi muốn tia nắng đầu tiên đừng hé lộ, bởi đêm quá nhàn nhã, luôn lên tiếng gọi mời.
Ui chao! Đời không như là mơ. Đến giờ cho xuất đấm bóp thường nhật. Một ngày…như…mọi ngày.
Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010
Hồng trần dõi bước (tt)
Tôi chưa đạt trình độ và kiến thức để nói chuyện cơm phở. Họa nên cả bài nhạc nói về chuyện đây phải được xem là bậc thầy. Tự ái dân tộc, con Cún quả quyết với con Thảo My rằng phở xe, phở gánh ở Hà Nội mới là đặc thù, bánh hay nước đều đạt chất lượng. Phe đối chọi bảo rằng, phở ở Sài gòn mới hấp dẫn và ngon miệng, thêm rau giá vào cho đầy đủ, lập luận của con Thảo My là thế. Riêng tôi, phở miền nào cũng đều tuyệt vời, quả chỉ có món đây mới đủ sức cám dỗ tôi quên những bữa cơm truyền thống, băn khoăn, lưỡng lự khi nghĩ rằng tại sao lại có 2 món đối chọi nhau đến mức ấy.
Không cần mở từ điển tìm từ, dân Tây hiện giờ chỉ nghe tên "phở" là hiểu ngay đang nói đến món súp có cọng bún trắng đặc thù của người Việt. Nhiều năm tra cứu, bao năm tìm tòi, tôi quả quyết phở xứ đây thua hẳn phở quê nhà. Cùng tên, cùng gia phả, khoát cùng chung cả chiếc áo dài, nhưng phở trời Tây có xác nhưng không hồn, thiếu hương thơm ngát, thiếu vị ngọt thanh của phở Hòa đường Pasteur, thiếu cái thanh đạm, thiếu cái chất bụi của phở Bà Dậu hẻm Công Lý. Quá nhiều đòi hỏi để trở thành món ăn đặc thù. Nhẽ ra, thứ hạng đứng sau cơm, phở không nên mang tính chất kiêu kỳ ngần ấy, phải thế không các bác?
Khi đã thành khúc ruột ngàn dặm mới mới thấy thiếu vắng quê hương, lâng lâng trong nỗi nhớ dịu êm khi tưởng về nơi chốn cũ. Bác Danh Tướng đâu biết rằng, chỉ việc đặt bể bơi trước mặt tiền nhà như thế ở chốn đây là tốn cả khối tiền. Mất tạm tí khoảng lề đường đặt bàn cà phê buổi sáng, nhưng bù lại, âm thanh huyên náo lượng xe lưu hành làm bầu bạn ngày lẫn đêm. Buồn ghê gớm, xứ đây im lìm đến chết người, giờ chợt hiểu ra khi nói cụm từ không gian lặng ngắt. Tôi ghen tị, ước sao có chỗ đứng như bác Danh Tướng, cứ thế là nhất.
Nếu không nằm lòng câu thành ngữ "đứng núi nầy, trông núi nọ", nếu chưa từng đọc câu chuyện về người leo núi Đỉnh Đại Bàng, tôi phải quay về mất thôi, về để đưa tay hái chùm khế ngọt, về để dong duỗi chốn huyền hoặc đầy tiềm ẩn, đứa nói xạo chết liền.
Không mơ thì làm sao có ước, không níu kéo thì ngọn gió năm xưa chẳng quay về. Xin thổi nhẹ làn hơi, gió ngoảnh đầu cười mỉm, tăng lực nâng, cánh đồng năm xưa lại đầy cánh diều lộng gió.
Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010
6 bí quyết của người thành công
Những người thành công suy nghĩ như thế nào? Điều gì điều khiển họ? Sau đây là những bí quyết được đúc kết từ kinh nghiệm của nhiều người.
1. Chịu trách nhiệm:
Người ta không thể kiểm soát thiên nhiên, quá khứ và người khác. Nhưng người ta khả dĩ kiểm soát tư tưởng và hành động của mình. Chịu trách nhiệm về cuộc đời mình là một tác động mạnh nhất mà bạn có thể làm được.
Les Brown bị cha mẹ bỏ rơi từ lúc mới sinh và bị coi là thiểu năng trí tuệ. Nhưng ông không đánh mất hi vọng. Và Brown đã trở thành chính khách. Ngày nay, mỗi giờ ông kiếm được 20.000 USD với tư cách là một trong số những diễn giả hàng đầu thế giới.
2. Có mục đích:
Là làm những thứ bạn hoàn toàn tin mình đủ khả năng và cố gắng đủ mức để đạt được nó. Bạn thích những gì bạn làm và thể hiện điều đó. Người ta muốn hợp tác với bạn vì họ thấy bạn nghiêm túc.
3. Lập kế hoạch:
Cố gắng đạt mục đích mà không có kế hoạch hoạt động cũng giống như lái xe qua những con đường lạ dẫn tới một nơi rất xa. Lãng phí thời gian, công sức và tiền bạc có thể làm bạn phải bỏ cuộc sớm. Với kế hoạch trong tay, bạn sẽ yên tâm, vui vẻ và đến đích trong thời gian sớm nhất.
4. Sẵn sàng trả giá:
Người thành công thường thấy được điều gì đáng trả giá để biến ước mơ thành sự thật. Họ không than phiền về công sức đã bỏ ra.
5. Không đầu hàng:
Khi Jack Canfield và Mark Vitor Hansen biên soạn cuốn Chicken soup for the soul, họ bị hơn 100 nhà xuất bản từ chối. Họ vẫn tập trung vào mục đích và cũng có người đồng ý xuất bản. Bây giờ, đó là sách bán chạy nhất. Đó là sức mạnh của sự kiên trì.
Hãy dành nhiều thời gian vào việc đạt mục đích và ước mơ. Bạn nên tư vấn: “Điều tôi đang làm có đến gần mục đích không?”.
6. Đừng trì hoãn:
Cơ hội không phải lúc nào cũng có. Người thành công luôn biết nắm bắt cơ hội, nỗ lực và đam mê hành động để thực hiện ước mơ. Bạn cũng có thể như vậy.
Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010
Hồng trần dõi bước (tt)
Trước thời điểm "hiện tượng ô-kê sa-lem", trước "hiện tượng thuyền nhân" cả thập niên, tôi bị lôi cuốn, ảo vọng về phương trời thật xa qua bài hát California Dreamin'. Nội dung diễn tả từ khung cảnh buốt giá, lạnh teo ở New York, cảnh tình ấy đã mang đến cho anh chàng nhạc sĩ Tây lời lẽ khao khát về miền nắng ấm Cali, nơi những niềm mơ ước sẽ trở thành hiện thực. Thì là thế, nơi môi trường tốt thì mọi vật sẽ bộc phát sung mãn, tươi tốt. Mấy cha ta-ru hội Lu-rồ trú ngụ nơi đây là bằng chứng, tất cả trông rất oai lực, thành đạt. Thắc mắc với chức danh "bố già", không rõ đấy để nói về một nhân vật thành đạt trong xã hội, hay chỉ đơn thuần nói về một người trông tựa anh chàng Marlon Brando diễn vai "bố già" của một thời. Chức danh ấy đưa tôi đến sự suy nghĩ về anh Brando lúc về chiều, thân thể béo phì với cái bụng rất to. Tôi không biết có phải đây là một lối đá giò lái?
"Thực tế" đôi khi cần phối hợp của "hư ảo". Người muốn thành đạt đôi khi phải biết mơ - mộng về những điều to lớn. Tôi nhớ, quan ngôn Danh Tướng thường dùng cho sự việc là "phải chơi nhà mặt tiền", quá chí lý. Không mơ to, bảo thủ theo đường lối chỉ mang "đôi dép cũ", gót chân bị ảnh hưởng tất sẽ chai cứng, lại phải tốn mươi đồng cho các nàng "nhi-cô-lai chân ngắn" cạo gót. Nơi đây, tôi thiếu vắng dịch vụ "ráy tai", nếu không thế lại phải tốn thêm mươi đồng. Ai bảo việc "uống ly chanh đường" không hao tốn.
Phúc đức cho dân xứ Huê Kỳ, nơi có quyền được mơ. Nhớ ngày xưa, lựa chọn không có trong từ điển Con Bò Cười, từ công việc đến gia đình. Tình cảnh hiếm hoi đã photoshop cho các nàng nhi-cô-lai thành chân dài cả. Nhà nào có bóng hồng sẽ được đồng hương nam thường xuyên thăm viếng, chạy mòn bốn bánh tối về vẫn nằm không, ôi đã qua thời mà sự cạnh tranh thật là khốc liệt. Mấy Ông An Nam dậm chân tại chỗ vậy mà sướng...nghe đâu tiếng lầm bầm của lão Bút Gian.
Tôi nằm mơ, tôi tỉnh giấc. Quanh quẩn vẫn thấy chạy vòng vòng. California Dreamin' giờ chỉ là bài nhạc xưa cũ, không hợp thời. Thôi thì cũng là gì đó cho tôi lẩm bẩm trong cơn khoái khi được các nàng nhi-cô-lai cạo gót...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



