|
Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010
Một số tác phẩm gây "choáng" cho người thưởng lãm
Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010
Hồng trần dõi bước (tt)
Thiên tài là những người thi rớt ĐH, cháu nhà ta xém rớt nên được gọi "cận thiên tài".
Nếu suy ngẩm về nguồn xuất xứ câu nói đây, tôi không nghĩ là câu nói đùa. Ý tưởng đầu tiên, có nhẽ vì cao ngạo, cha dáo-xư so sánh học vấn thời nay hời hợt, không nghiêm chỉnh như phương pháp chính quy nơi trường nằm trên con đường lá me ngày xưa. Quả là nông cạn, tôi dần hiểu với chiều hướng sâu xa hơn, bảng tôn chỉ trường Đại Học Tự Nhiên ngành Ngoại Ngữ ngày nầy ghi rõ: "Nghe, Hiểu, Dịch". À há, bằng tốt nghiệp không phân hạng trên thứ tự ABC, chứng chỉ phải được phê kèm với chữ "Thanks" mới thực sự đáng gờm, có phải thế?
Bị gán cho "khùng khùng" hay tự nhận "khùng" chưa hẳn đã là khùng. Tư tưởng cao, dự án lớn đôi khi chẳng bao giở thành hiện thực, đơn giản là đối tác chỉ nghe mà không hiểu, thời vận chưa đến nên chúng chỉ dịch "thanks" = "cám ơn", quả chán phèo! Nệm nằm dầy chất độn tất sẽ mài mỏng dần những giấc mơ, cứ suy nghĩ về điều ấy.
Thiếu dấu phẩy đưa câu văn đến mức chưa hoàn chỉnh. "Nghe" rõ ràng, "Hiểu" thông suốt, "Dịch" lưu loát tất sẽ nhận được lời phê kèm chữ "Thanks". Đôi khi, sốc khá nặng khi nghe đối tượng kháo chỉ mới vài năm nhưng đã tậu nhà gần bạc triệu, tôi phải hiểu là tên đấy thuộc ngành pháo binh, thích xử dụng pháo cự ly to, và dịch, thì là thế, nhưng chín nhăm phần trăm số ấy còn nợ ngân hàng. Người có gốc thường kín như bưng, chỉ sơ lượt tả cảnh nắm tay tình tứ dạo công viên, chả bao giờ nhắc đến việc thưởng trăng vọng nguyệt trên sân thượng. Gốc càng to thì cứ như màn đầy keo dán, chả hé lộ điều nào.
Nhạc "Rap" gây cho tôi cảm giác lúng túng lần nghe đầu tiên. Lời lẽ tuy được đặt theo vần điệu, nhưng cung bậc thì hoàn toàn nằm ngoài sách vỡ. Sáng tác từ những nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, Nguyễn Trung Cang, dù lời sâu sắc hay giản dị, tất cả đều mang đậm triết lý nhân sinh, hòa với cung bậc thật nhịp nhàng, ly cocktail tuyệt hảo. Mất nhiều thời gian, tôi mới dần dà hiểu được thế hệ trẻ ngày nầy có lối bộc lộ tư tưởng của riêng họ, nhạc "rap" là lối biểu tượng hiện thực nhất. Tuy chưa ú ớ được câu nào, nhưng ngày nầy tôi đã có thể rung đùi khi nghe nhạc "rap". Quả là tiến bộ vượt mức.
Dân xứ Việt thời nào cũng đi trước một bước. Nghệ thuật đương đại được nhận thấy qua hình thức trình diễn của nhóm Đại Lâm Linh. Tôi nhận thấy như thế nầy: Lời nhạc là những tiếng rên rĩ không ai hiểu được, có đứa còn bảo đó là những lời than khóc, chưởi rủa. Dù diễn dịch cách chi, qua thân xác lắc lư, giọng gào thét từ người trình diễn, tôi xác nhận quả là thống thiết. Thê thảm hơn, người bè phụ vai rút cao, đầu gục thật thấp, chạy vòng sân diễn với tiếng rú man dại, trông thật giống mụ điên dưới cặp mắt trần gian. Hay chăng đây chỉ là một hình thức phiên dịch, khi không còn cơ hội ú ớ, thì chính đây là phong cách diễn đạt tiêu biểu nhất! Tôi đã thấy cảnh nầy, thoáng hiện về quãng thời gian cảnh Lão Bút Gian diễn xuất sắc đoạn thất thiểu hướng về Ngô Gia Trang ngày nào, miệng sùi bọt mép trông thật tởm.
Nghe, Hiểu, Dịch…………..passed with "thanks".
Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010
Hồng trần dõi bước (tt)
Gai kẽm sắt…đâm thâu nhức nhối,
Dây gai nhọn…cào rách thịt da.
Kẽm nơi đây ý nói đến "dây kẽm gai". Vật dùng nầy phát sinh ở thời điểm nào, tôi chẳng biết. Sự hiểu biết tôi có chỉ nơi mức độ giản đơn: dây kẽm gai được xử dụng trong việc ngăn chận, vì khả năng gây thương tích từ nó. Vô tình hoặc hữu ý, chạm vào thì mức độ tàn hại đều ngang nhau, không chết cũng bị thương, diễn giải theo lối dân gian là thế.
Triết lý thượng thừa đưa ra phương thức siêu đẳng tránh kẽm nhọn. Hệt như trong tiểu thuyết Kim Dung, thuyết lý luận rằng muốn vượt vòng kẽm giăng thì chân khí phải đạt mức thượng thừa, ý rằng, khí lực phải đủ mạnh để vận lực nâng xác phàm bay bổng, vượt trên làn chặn tàn độc ấy. Chiêu quá dễ, lại vấp phải từ "nhưng", sự đòi hỏi hệt chiêu "Lăng Ba Vi Bộ": phải có thêm chân trợ mới luyện thành. Chiêu chưa có tên đây kịch liệt nhấn mạnh 2 điều: ứng nhân trước hết phải có trong tim chữ "TÂM" và "NGƯỜI BẠN TÌNH ĐỒNG HÀNH TUYỆT VỜI", nghe xong thật uể oải, không chỉ tôi nhưng chắc rằng chẳng có bao người lọt sổ, không thế, gian trần đây khi ấy Á Thánh xếp hàng dài. Được nâng lên hạng mức nầy, tôi nghĩ đấy là một vinh hạnh.
Học thuyết trần tục hơn được đưa ra từ những tên mắc bệnh thần thánh hóa lãnh tụ. Chúng lý rằng để đạt mức chân khí bậc tôn sư, cần tẩy khí trần theo phương cách xông hơi trong phòng nóng, khi khí tục đã giải, tiếp liền bằng việc ngoạn trăng xơi chè Bảo Lộc, khi ấy sẽ đạt mức thần tiên, chẳng còn vòng kẽm nào có thể vướng chân. Ấy thế, việc giản đơn, nhưng mấy ai đã được thử, chậc…chậc…chậc…lưỡi!
Va chạm đầu tiên giữa tôi và kẽm gai ở giai đoạn đất Gài gòn còn khoảng không để thở, thưở mà khoảng sân mươi thước trước nhà bà ngoại ông PGS giăng hàng kẽm. Vết sướt trên da đã để lại dấu sẹo dài phía sau mông, giờ sau bao năm đã mờ dần. Tôi ngán kẽm, tôi sợ kẽm, tiếc thay, tôi lại sinh ra trên mảnh đất ưa dùng kẽm, từ việc giăng hàng rào nhà, giăng bao vòng điểm chốt, ngước lên mười trượng vẫn còn thấy hàng kẽm quanh những căn cứ quân sự. Không chỉ sinh ra, tôi lớn lên, trưởng thành với hàng kẽm bao bọc. Tôi lớn, kẽm già, gắn liền nhau trong thời gian dài như là một định mệnh.
Buồn xa quê hương, tiêm vào người dòng nhạc ngậm ngùi xa xứ, tôi gọi đấy là "hoa kẽm gai" nhằm thi vị hóa vòng kẽm trại tị nạn. Còn duyên phận nên chưa thoát được vật gần gũi nhưng lại muốn tránh xa nầy. Kẽm bao bọc, tôi lại muốn thoát, vội vận khí, phồng cả mang tai nhưng người vẫn nặng. Giời ơi, tôi không bay được, đấy không là chuyện dễ, not my cup of tea!
Tôi xác nhận rằng mấy thằng Tây làm việc chi cũng rất khoa học, chúng đưa phim nhưng lại không trao cặp kính 3D nên tôi chả thấy gì. Tôi tự quấn một vòng kẽm vào người khi khệ nệ đặt cái LCD TV vào phòng khách cho ấm cúng. Khói xịt ra từ ống bô chiếc Corolla đây sao ngửi thơm nức mũi, không tránh khỏi nên tôi tự nguyện quấn vào người 5 vòng kẽm. Không tự lỗi nhà ngân hàng, hoàn toàn tự nguyện khi tôi tự ký bản án quấn vào người nhiều vòng kẽm trong 25, 30 năm, không thế thì làm sao thực hiện giấc mộng Huê Kỳ. Giời ơi!, tôi khổ hơn những nhà khổ tu tự quất roi gai vào người, tôi hít thở, đi đứng, sinh hoạt trong vòng kẽm sắt nhọn gai, tôi không thoát được.
Vòng kẽm nhọn…rỉ từng giọt máu còn tươi.
Máu của tôi!!!
Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010
Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


