Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Quốc hội Mỹ phạt nghị sỹ như thế nào?

Nguồn tin: Theo Slate Magazine
Ngày đăng: 7 giờ trước

Tháng trước, Hạ viện Mỹ thông qua nghị quyết khiển trách hạ nghị sỹ Đảng Cộng hòa Joe Wilson vì hành vi chỉ tay và quát "ông nói dối" khi Tổng thống Barack Obama đang đọc bài phát biểu về kế hoạch cải cách y tế trước Quốc hội.

Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên và là cách duy nhất Quốc hội Mỹ phạt các thành viên của mình.

Nặng nhất là tước quyền nghị sĩ

Quốc hội Mỹ có thể chọn một trong ba hình thức xử lý các nghị sỹ mắc lỗi gồm: tước quyền nghị sỹ, phê bình và khiển trách.

Tước quyền nghị sỹ là loại kỷ luật nặng nhất. Hiến pháp Mỹ quy định, bất cứ nghị sỹ nào của Thượng viện hoặc Hạ viện đều có thể bị tước quyền nghị sỹ với 2/3 số phiếu thuận của các thành viên trong Quốc hội.

Trường hợp này thường xảy ra khi một nghị sỹ có hành vi phản bội, không trung thực với Chính phủ Mỹ hoặc lạm dụng quyền lực trong Quốc hội để phạm tội.

Trong lịch sử hoạt động, Hạ viện Mỹ đã tước quyền nghị sỹ của 5 thành viên, trong đó có 3 trường hợp tham gia Phe miền nam trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ (1861); 1 trường hợp dính líu vào vụ nhận tiền hối lộ do FBI dàn dựng trong "chiến dịch Abscam" năm 1980; và 1 trường hợp nhận tiền "lại quả" năm 2002.

Đến nay, Thượng viện Mỹ đã tước quyền nghị sỹ của 15 người, trong đó có 14 người bị buộc tội phản bội thời kỳ nội chiến; 1 người là Thượng nghị sỹ William Blount bị cáo buộc lên kế hoạch giúp Anh xâm chiếm Tây Florida.

Năm 1856, sau khi cầm ba-toong đánh Thượng nghị sỹ Charles Sumner, Hạ nghị sỹ Preston Brooks ở bang Nam Carolina đã chủ động từ chức vì lo ngại sẽ bị Quốc hội Mỹ tước quyền thành viên.

Trong một số trường hợp khác, để tránh cuộc bỏ phiếu kỷ luật, khi Thượng viện và Hạ viện Mỹ đang xem xét hình thức tước quyền nghị sỹ thì những người phạm lỗi đã nhanh chóng từ chức hoặc về hưu.

Phê bình là kiểu phạt nhẹ hơn. Đó chỉ là một nghị quyết mang tính hình thức do Quốc hội đưa ra để phê bình hành vi xấu của một nghị sỹ nào đó. Ngoài sự ô danh, người bị phê bình thường thất bại trong kỳ bầu cừ sau đó.

Thực tế chỉ có 1 trường hợp tái trúng cử sau khi bị Quốc hội phê bình. Đó là Thượng nghị sỹ Ben Tillman ở Nam Carolina, người đã tấn công một Thượng nghị sỹ khác trong phòng họp Quốc hội.

Ở Hạ viện, khi nghị quyết phê bình được thông qua, Chủ tịch Hạ viện sẽ đọc to để nghị sỹ mắc lỗi lĩnh hội. Ở Thượng viện, nghị quyết phê bình được đệ trình và bỏ phiếu tán thành cũng như các dự luật khác. Nó nhằm phê bình các "hành vi bừa bãi" trong và ngoài phòng họp như: sử dụng từ ngữ thô tục, nhận hối lộ...

Một số trường hợp bị phê bình đáng nhớ nhất gồm: Thượng nghị sỹ Joseph McCarthy với hành động từ chối hợp tác điều tra tư cách đạo đức của mình năm 1954; Thượng nghị sỹ Benjamin Tappan để lộ một Hiệp ước vào tay báo chí (1844); Thượng nghị sỹ William Bynum sử dụng "từ ngữ phi nghị viện" năm 1890...

Có thể phạt tiền

Khiển trách được coi là hình thức xử phạt nhẹ nhất. Tuy nhiên, cho tới nay ở Thượng viện, phê bình và khiển trách vẫn có giá trị ngang nhau.

Riêng ở Hạ viện, các thành viên khiển trách nghị sỹ khi lỗi của họ không nghiêm trọng đến mức Chủ tịch Hạ viện phải cảnh cáo chính thức, nhưng đáng bị đề cập ở chừng mực nào đó.

"Khiển trách" thường dưới dạng một cuộc bỏ phiếu với đa số đồng thuận. Sau đó, nó sẽ trở thành một phần lý lịch chính thức của người bị khiển trách.

Trường hợp đầu tiên theo dạng này xảy ra năm 1976 khi Hạ nghị sỹ Charles Wilson bị khiển trách vì hành vi sai trái liên quan tới tài chính trong vụ bê bối "Korea-gate" (Tình báo Hàn Quốc hối lộ một số nghị sỹ Mỹ để họ gây áp lực buộc Tổng thống Mỹ Richard Nixon từ bỏ ý định rút hết quân đội ra khỏi Hàn Quốc năm 1973). Trong vụ việc này, 3 nghị sỹ khác cũng đã bị khiển trách.

Cùng với việc phê bình hoặc khiển trách, Quốc hội Mỹ cũng có thể phạt tiền nghị sỹ nếu họ dính líu tới viếc sử dụng sai công quỹ, hoặc đơn giản bắt nghị sỹ trả chi phí điều tra.

Tuy nhiên, nếu chỉ vì những lý do xung đột lợi ích, Chủ tịch Thượng viện và Hạ viện Mỹ sẽ ngăn chặn cuộc bỏ phiếu trừng phạt nghị sỹ.
  • Võ Giang

Bác sĩ miêu tả phép lạ trong việc chữa trị bệnh AIDS

Nhấp chuột vào tiêu đề để đọc.

Thủ tướng yêu cầu xử lý một số cá nhân thuộc viện IDS

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Vụ Jean Sarkozy

Trách nhiệm của tổng thống Pháp trong vụ Jean Sarkozy
Báo chí Pháp tiếp tục đưa vụ con trai của tổng thống Nicolas Sarkozy lên trang đầu. Hàng tựa chiếm cả trang nhất của tờ Libération là câu nói của tổng thống Pháp hôm qua trước một nhóm học sinh. Ông tuyên bố : « Kể từ nay, điều quan trọng nhất ở Pháp để thành công không phải là nguồn gốc gia đình, mà là phải làm việc cật lực và phải chứng minh giá trị của mình qua học thức và qua việc làm của chính mình ».
Một dân biểu, thuộc phe đa số và được tờ Libération trích dẫn, tự hỏi là giờ đây Paris làm sao có thể sang các nước Phi châu và rao giảng những bài học về một sự lãnh đạo tốt. Tờ Le Canard Enchainé, tuần báo trào phúng ra mỗi thứ tư, cho biết là việc Jean Sarkozy sẽ đứng đầu cơ quan EPAD đã bắt đầu từ năm ngoái và « lễ đăng quang sắp tới đây của thái tử Jean (…) là một chiến dịch dài hơi do điện Elysée chủ xướng với sự tham gia tích cực của ông bô Sarkozy ».
Bài xã luận trên trang nhất của tờ Le Monde cũng nhấn mạnh trên trách nhiệm của ông Nicolas Sarkozy trong vụ này. Tờ báo tự hỏi « phải chăng nước Pháp đang trở lại với một tập quán đồi bại của Triều đình đến mức mà không một ai dám lên tiếng để nói với nhà vua rằng ngài đang đi sai đường ? »
Cuộc tranh cãi ở Pháp trên báo chí Á châu
Cuộc tranh cãi tại Pháp chung quanh vai trò của con trai tổng thống Pháp được một số tờ báo vùng châu Á-Thái Bình Dương đưa tin và bình luận. Tờ China Daily của Trung Quốc mô tả Jean Sarkozy như là một chàng thanh niên mà các câu nói đã được soạn sẵn, còn bộ điệu và tính tình bộc tuệch không khác gì người cha.
Tờ Times of India của Ấn Độ thì cho rằng Jean Sarkozy, 23 tuổi và chưa từng có bằng đại học, « đã vớ được một chỗ làm quan trọng mà ngân sách lên đến cả tỷ eurô, một công việc làm mà phe đối lập đánh giá là anh không xứng đáng để đảm trách ».
Trong khi đó tờ Sydney Morning Herald của Úc loan tin là tổng thống Nicolas Sarkozy đã phải can thiệp để bảo vệ người con trai. Còn một người sử dụng mạng Internet và được tờ báo này trích dẫn đã bình luận rằng «Jean đủ trưởng thành để ra ứng cử chức vụ tổng thư ký Liên Hiệp Quốc».
(Trích RFI)

Đi hướng nào?......Ba gang tay về phía Nam. (tt)

Sự vấp ngã từ chiến tranh Việt Nam không làm cho Hoa Kỳ xao động, tất cả mọi sai lầm đều được xóa bỏ với sự ra đi của Ông Richard Nixon. Dân chúng Hoa Kỳ vẫn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng Hòa, tiếp tục bầu cho Ông Gerald Ford vào chức vụ Tổng Thống. Nghĩ thế cũng phải, vì trong thực tế, chiến tranh hình như là liều thuốc trợ lực cho nền kinh tế Hoa Kỳ, guồng máy vẫn chạy đều đặn và êm ả hơn bao giờ, chỉ muốn xả xì chét tí xíu khi Ông Jimmy Carter thuộc đảng Tự Do được bầu vào chức vụ Tổng Thống.
Guồng máy điều hành xứ Hoa Kỳ vẫn giữ nguyên chiến thuật đã có. Dân chúng Hoa Kỳ vẫn thích đường lối điều hành của Đảng Cộng Hòa với việc Ông Ronald Reagan trở lại, và cứ thế, hai Ông Cộng Hòa quậy thì chen vào một Ông Tự Do để nghỉ xả hơi. Ông bầu guồng máy vẫn tiếp tục đưa võ sĩ thượng đài, tiến cát-sê quá cao, tội gì mà không đánh. Hăng nhất và làm sôi sục dòng máu nóng dân chúng Hoa Kỳ vào thời điểm quân đội Hoa Kỳ tham dự chiến tranh Gulf War lần thứ hai, dân tình hỉ hả, không thế thì làm sao Ông George W. Bush có thể nằm tại vị trong 2 nhiệm kỳ. Đã nói càng đánh mạnh, càng ra chiêu càng nhuyển. Trong binh pháp, như thế ấy gọi là thế chẻ tre. Thế là tới tấp các cuộc chiến ở Afghanistan, rồi đến Iraq…đến khi nhắm mắt va đầu vào cột đèn, chạm nháng lửa vào chiến tranh khủng bố thì mới thấy sao đom đóm. Lúc xưa đao đâm không thủng, nhưng lần nầy, sự giao động đã làm nghẻn luồng khí vận hành, cơn sốc thật sự đã đã đến với Hoa Kỳ. Cơn đau sẽ kéo dài đến bao lâu?
Việc hẳn nhiên là chẳng có ai biết được thời gian bao lâu tình hình sẽ lại sáng sủa. Những việc mà đám dân ngu cu đen biết thì những người lãnh đạo đã biết từ 10 năm về trước. Không thế, ai cũng biết việc quốc phòng thì suy ra anh nào cũng có khả năng làm lãnh tụ cả.
Lần nầy, dân xứ Hoa Kỳ chọn Ông Barack Obama vào chức vụ lãnh đạo, tôi sực nghĩ đến câu thường nghe "You can't sell ice to The Eskies nor sand to The Arabs". Đây là lý do tôi nghĩ tại sao Ông John McCain thất cử lần bầu phiếu vừa rồi. Dân Hoa Kỳ lần nầy có thể muốn một thế giới ổn định hơn, nhất là tại xứ sở của họ. Guồng máy điều hành của Đảng Tự Do mà Ông Obama đứng đầu có nhiệm vụ thi hành sự mong muốn đó của người dân Hoa Kỳ và toàn thế giới.
Ông Barack Obama chỉ là hình ảnh tượng trưng. Giải Nobel Hòa Bình được trao cho Ông ta với lời nhắn nhủ thầm với guồng máy lãnh đạo hiện hành xứ Hoa Kỳ. Hãy đại diện để mang lại hòa bình và thịnh vượng cho toàn thế giới. Chỉ mong là những vị lãnh đạo xứ Hoa Kỳ cũng có cùng một mong muốn giống như tôi.
PHT